Chương 12: (Vô Đề)

Sáng sớm hôm sau huyện thái gia khua chiêng gõ trống vội vã chạy đến trước cửa hiệu nhỏ của tôi, dẫn theo một nhóm hương thân cung thỉnh Từ tướng quân, không ngờ người đã đi rồi, chỉ còn mỗi tôi đang gác cằm lên cạnh bàn bày tỏ sự bi thương.

Các vị lão gia nhất thời choáng váng, huyện thái gia bước vào hẳn trong cửa hiệu, cẩn thận khom người hỏi tôi: "Tiểu Nguyệt cô nương, Từ tướng quân đây là…"

Tôi vốn muốn đóng cửa không tiếp ai, nhưng ngẫm lại nếu làm vậy thì không hợp cấp bậc lễ nghĩa, sẽ mất mặt sư phụ, sau khi huyện thái gia đi vào, vẫn là đứng lên nói: "Tối hôm qua sư phụ tôi đã hồi doanh rồi."

Huyện thái gia "a" một tiếng, vẻ mặt ảo não: "Sao nhanh vậy? Hạ quan còn chưa kịp chiêu đãi tướng quân, thay tướng quân tẩy trần nữa."

Tôi nhìn ông ấy, nghĩ rằng ngay cả tôi còn chưa có cơ hội tẩy trần cho sư phụ, ông nghĩ quá nhiều rồi.

"Huyện thái gia còn chuyện gì nữa không? Nếu không có việc gì, tôi muốn chuẩn bị mở cửa hiệu." Tôi không quá khách khí hạ lệnh đuổi khách.

Huyện thái gia tươi cười đầy mặt: "Vâng vâng, hạ quan về huyện nha bây giờ, đúng rồi, hạ quan còn chuẩn bị một xe đặc sản của huyện để tặng quân, vốn định giáp mặt giao cho Từ tướng quân, chỉ là mấy món đơn sơ, dưa muối đậu rang linh tinh, hiện tại tướng quân bận rộn quân vụ suốt đêm rời đi rồi, hạ quan sẽ nghĩ cách sai người đưa đến quân doanh, coi như là tâm ý của bản huyện, tiểu Nguyệt cô nương nếu có rảnh, có thể nào tự mình viết một phong thư giao cho tướng quân được không?"

Nói xong còn giơ tay chỉ ra ngoài cửa.

Tôi nhìn thoáng qua, ngoài cửa quả nhiên có một chiếc xe ngựa phủ lụa hồng, do hai con ngựa kéo, vết bánh xe hằn sâu, chứng tỏ trọng lượng đồ vật trên xe không hề nhẹ.

Tôi hơi sửng sốt, nghĩ rằng nhiều dưa muối đậu rang như vậy, là đặc sản Diêm thành để đưa đến cho sư phụ sao? Đang định mở miệng, trong đầu chợt lóe qua một ý niệm, lập tức nở nụ cười, nói: "Được, đúng lúc tôi cũng có một vài thứ muốn mang đến cho sư phụ, không bằng trước tiên cứ để xe trong sân, chờ tôi chuẩn bị rồi, nhất định sẽ đưa đến."

Huyện thái gia nhìn xe, hơi có chút chần chờ, nhưng rất nhanh lại gật đầu, mặt đầy tươi cười trả lời tôi: "Ta để hai người lại đây, tiểu Nguyệt cô nương xin cứ tự nhiên."

Một đám người phô trương rời đi, để lại hai sai dịch đánh xe vào cái sân nhỏ nhà tôi, xong rồi quay đầu đuổi những người dân đứng vây xem xung quanh đi.

Những người dân xung quanh mang vẻ mặt đầy tiếc nuối, đuổi cũng không chịu đi, đứng ngoài ngóng vào, lại còn hỏi tôi: "Tiểu Nguyệt cô nương, Từ tướng quân đi thật rồi sao? Chúng tôi còn chưa kịp đưa chút đồ ăn cho ngài ấy mang theo đi đường nữa."

Người bên cạnh thì bảy miệng tám lời, cái gì mà Từ tướng quân vất vả, mấy năm nay việc trấn giữ biên cương toàn dựa vào hắn, thật vất vả mới được gặp mặt một lần, ấy vậy mà nháy mắt người đã đi rồi.

Lại có người nói tướng quân đó là mang binh đi trấn thủ biên cương, đây mới chân chính là người nam nhi tốt.

Tôi cười nói lời tạm biệt với bọn họ, trong lòng tưởng tượng nếu sư phụ thật sự ở lại đến sáng, không biết quang cảnh sẽ náo nhiệt đến nhường nào nữa đây, lại cảm thấy mọi người ai ai cũng nhớ đến những điều tốt về sư phụ, kẻ làm đồ đệ như tôi đây cũng có chút hưởng sái, vui vẻ đến mặt cũng đỏ bừng.

Tôi vào nhà sửa sang lại rất nhiều thứ, nhất là dược liệu, đầy nhóc cả một cái thùng to, có người gõ cửa, cũng không chờ tôi đi mở lại tự mình đi vào, gọi một tiếng: "Tiểu Nguyệt cô nương, có cần giúp đỡ gì không?"

Tôi vừa nhấc đầu, đã thấy Từ Bình, vươn ngón tay ra, chỉ vào hắn nói: "A… là cậu."

Hắn cúi đầu cười, mày rậm mắt to, nụ cười ẩn giấu ngượng ngùng: "Cô nương chớ trách, tôi cũng chỉ là chấp hành quân vụ thôi."

"Quân vụ gì? Đi theo tôi sao?"

Hắn không nói lời nào, coi như là cam chịu, chỉ bước đến bê lấy thùng: "Chỉ có bây nhiêu thôi sao?"

Thấy hắn dễ dàng nhấc cái thùng đầy nhóc lên, ánh mắt chính trực, cười: "Để tôi đặt nó lên xe."

Tôi nói được, đi ra sân định dọn một chỗ trên xe, trên xe giỏ được cột thành đôi, đã được đậy kín mít, tôi nhỡ tay đụng vào, đậu rang cùng dưa muối đã được bọc kỹ dưới tấm lụa cùng lăn xuống.

Tôi định nhặt từng bọc đậu rang lên, nhưng lại bê chẳng nổi, nút buộc bằng lụa lỏng ra, bên trong là từng cục từng cục vàng thỏi vàng óng ánh.

Hai sai dịch kia vẫn còn cố gắng đuổi người dân vây xem ở bên ngoài, trong sân chỉ có hai chúng tôi —— tôi nhìn Từ Bình, Từ Bình lại nhìn tôi.

Một lúc sau tôi mới nói: "Vừa này huyện thái gia nói trên xe là đậu rang cùng dưa muối…"

Từ Bình sờ sờ cái mũi: "Đậu rang cùng dưa muối… có sao?"

Tôi cầm một bọc đậu lên gật gật đầu: "Có."

Hắn "…"

Tôi thấy Từ Bình không có chủ ý, liền nghĩ một lát rồi nói: "Đậu rang cùng dưa muối vẫn nên đưa đi đi, còn thứ khác, không bằng đưa đến Lý gia thôn phân ra ọi người, vụ hỏa thiêu lần trước đã hư nhiều nhà ở của bọn họ, còn có mấy nhà có nhiều bệnh nhân, ít nhất đến nửa năm cũng không thể lao động làm việc được."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!