Chương 1: (Vô Đề)

Khuê Nguyên năm thứ ba, tôi chết.

Độc phát chết bất đắc kỳ tử trước vương tọa, thi thể bị treo lơ lửng trên tường thành để thị chúng.

Sở dĩ tôi có thể biết những điều này, là vì tôi thấy được.

Chính xác là, hồn phách sau khi chết của tôi thấy được.

Tôi vừa chết, hồn phách liền thoát ra, có lẽ là do cái chết đến quá đột ngột, ba hồn bảy vía nhất thời còn chưa ý thức được việc thân thể đã không thể đứng dậy, cho nên không thể tin được, cứ lặp đi lặp lại động tác lao về phía thi thể, lúc va vào cứ xuyên qua thân, mới hiểu được là mình thật sự đã chết.

Sau khi hiểu được điều này, suy nghĩ đầu tiên hiện lên trong đầu tôi chính là, thì ra chuyện hồn lìa khỏi xác sau khi chết là có thật, không đau, không lạnh, hoàn toàn không hề kinh khủng như trong tưởng tượng.

Lúc còn nhỏ, có một khoảng thời gian tôi cực kỳ sợ chết.

Khi đó tôi vẫn còn ở trên núi Bạch Linh, ôm lấy con thỏ trắng cưng đã chết, khóc suốt ba ngày ba đêm.

Thái sư phụ[1] cười tôi, nói hoa nở có lúc, hoa rơi có thì, cái gì cũng có tuổi thọ của nó, thời điểm đầu tiên ngươi thấy vạn vật, thì vạn vật đó cũng đã có kết cục nhất định, giống nhau cả thôi, khóc cái gì mà khóc?

[1] thái sư phụ: cách gọi sư phụ của sư phụ.

Lúc thái sư phụ nói với tôi những lời này, tôi mới có sáu tuổi, nghe xong trố mắt nhìn một hồi lâu, sau đó "oa"một tiếng bắt đầu gào khóc, khóc đến nỗi chim trên núi Bạch Linh bay tán loạn, khóc đến nỗi sư phụ phải vọt vào trong phòng ôm lấy tôi từ tay thái sư phụ.

Thái sư phụ trước tiếng khóc của tôi cùng sự trầm mặc và ánh nhìn tràn ngập cảm giác áp bách của sư phụ phải bịt lấy lỗ tai chạy thoát nhanh như bay, để lại tôi vin trên người sư phụ, nước mắt giàn giụa đầy mồm miệng mơ hồ hỏi người.

"Sẽ chết cả sao? Sư phụ, người và thái sư phụ, đều sẽ chết cả sao?"

Sư phụ phải tốn một hồi lâu mới hiểu được tôi đang nói cái gì, lại tốn một hồi lâu để trấn an cảm xúc của tôi, tôi đã quên mất trong quãng thời gian lâu như vậy người đã nói gì với tôi, mãi cho đến nửa đêm tôi mới ngừng khóc, cả khuôn mặt do khóc mà như biến thành cái đầu heo.

Nhưng cái khái niệm tử vong này đã in thật sâu trong đầu tôi, mấy tháng sau, tôi đều lâm vào cảm giác sợ hãi sẽ mất đi bọn họ, mỗi ngày đều vùi đầu vào phòng sách và phòng thuốc, thái sư phụ hỏi tôi muốn làm gì?

Tôi ôm sách đáp lời ông ấy: "Làm thuốc trường sinh bất lão cho sư phụ và người ăn."

Nghe thấy vậy thái sư phụ liền cười ha hả, thiếu chút nữa đã té xuống núi.

Vẫn là sư phụ kiên nhẫn, ngồi bên cạnh tôi chỉ dạy từng bước: "Nguyệt Nguyệt, học y thì tốt, nhưng một người vĩnh sinh bất tử[2], cũng rất tịch mịch, có sinh có tử, mới có thể quý trọng những lúc bên nhau, điều này không phải tốt lắm sao? Người chết đi như ngủ một giấc dài, chết rồi thì cái gì cũng không biết, con cẩn thận ngẫm lại xem, cũng không có gì đáng sợ cả."

[2] vĩnh sinh bất tử: sống mãi không chết.

Tôi buông sách ôm lấy đầu gối sư phụ nói: "Nhưng con sợ con còn sống, mà người cùng thái sư phụ lại không còn, nếu không sư phụ phải hứa với con, lúc con còn sống, người phải luôn ở bên con."

Rất lâu sau đó, sư phụ cũng không đáp lời, sau lại nói, nhưng cũng chỉ có một câu: "Được, ta sẽ tận lực."

Sư phụ chưa bao giờ gạt người, có đôi khi tôi lại không quá thích điểm này của người.

Nhưng tôi vẫn cứ quyết tâm học y thuật, mỗi ngày ôm sách tìm thái sư phụ hỏi đông hỏi tây, lúc đầu thái sư phụ còn không muốn, nói giờ mới tìm đến ta, đi mà tìm sư phụ ngươi ấy.

Tôi kì kèo với người nói, ngày nào sư phụ cũng chỉ xem binh pháp rồi tập võ, một phòng đầy sách thuốc đều là của người cất giữ, hơn nữa là tôi đọc có chỗ không hiểu mới đến tìm người, trong này còn có mấy từ tôi không biết.

Thái sư phụ hừ hừ hai tiếng: "Còn chưa học xong hết chữ mà ngươi đã đòi đọc sách?"

Thật ra tôi chỉ mới biết được vài chữ. Bắt đầu từ khi năm tuổi sư phụ liền dạy tôi tập viết, đầu tiên là tên của tôi, sư phụ nắm tay tôi, chấm mực viết một chữ "Nguyệt", tôi hỏi người có nghĩa là gì? Người giải thích: "Đây là tên con, nghĩa là mảnh ngọc dưới ánh trăng."

"Đẹp không?" Tôi vội vã hỏi.

"Đẹp." Người khẳng định.

Tôi liền cười thành một đóa hoa, vô cùng vui vẻ.

Người lại viết tên của người, là hai chữ "Từ Trì".

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!