Lạc Hạ nghe được tin dữ truyền đến từ sư huynh Mã Ngọc.
Triều đình phái ra hai mươi vạn đại quân bao vây Chung Nam sơn yêu cầu giao ra Lạc Hạ nguyên nhân không rõ. Trong thư Mã Ngọc truyền đạt ý của Trùng Dương chân nhân rằng Lạc Hạ quyết không được trở về.
Lạc Hạ nhìn bức thư một lúc sau đó cậu đưa bức thư lên dùng nội lực hơ nóng và nhìn lại. Một đoạn thư tín khác hiện lên, là của riêng Mã Ngọc.
Trong thư viết Vương Trùng Dương bị triều đình đệ nhất cao thủ đại nội là Quỳ Hoa lão tổ đánh lén trọng thương, hiện tại sinh mạng đang hấp hối, đại quân triều đình cũng yêu cầu trong vòng một tuần trăng phải giao ra Lạc Hạ nếu không châm lửa đốt núi, tàn sát gà chó không tha.
Lạc Hạ bóp nát lá thư sau đó không nói lời từ biệt vội vàng triển khai khinh công ngày đêm không nghỉ chạy như bay về núi Chung Nam.
…
Trong chính điện, Vương Trùng Dương sắc mặt tái nhợt khí lực yếu ớt như thể bất kì lúc nào cũng thể cưỡi hạc về trời.
Bên cạnh hắn, Lâm Triêu Anh sắc mặt đau thương liên tục truyền vào nội lực, sắc mặt nàng cũng đã rất kém sắc vì nhiều ngày liên tục truyền nội công cho Vương Trùng Dương.
Trùng Dương chân nhân vỗ nhẹ bàn tay của Triêu Anh một cách ôn nhu và nói với chúng đệ tử bên dươi:
-Có tra được vì sao triều đình lại muốn tiểu sư đệ?.
Khâu Sử Cơ sắc mặt khó coi vô cùng:
-Bọn hắn cố gắng dấu nhẹm đi chuyện này nhưng một vị hộ bộ thượng thư từng được ta cứu có tiết lộ,… là…là…
Trùng Dương chân nhân cảm thấy không ổn truy gấp:
-Chuyện gì nói thẳng.
Khâu Sử Cơ nghiến răng cúi đầu:
-Họ nói có chứng cư về việc tiểu sư đệ dâm loạn và cướp đi trinh tiết của Thái Tử phi tương lai. Tội đáng tru cửu tộc nhưng nể tình Toàn Chân giáo lập công chống quân Nguyên nên chỉ yêu cầu giao ra tiểu sư đệ và phong bế sơn môn.
Vương Trùng Dương tức giận vỗ bàn một cái, khí huyết công tâm khiến thương thế thêm nặng, hắn thổ ra một ngụm máu lớn:
-Ta đã ngờ, ta đã biết sư đệ các ngươi quá trong sáng, hắn không hiểu được giang hồ hiểm ác, thế nhưng lại không ngờ bị triều đình hãm hại, tiếc thay cho lòng trung của ta với triều đình… ha ha ha…
Chúng đệ tử bên dưới nghe sư phụ cười bi thương thì cũng dồn dập tỉnh ngộ, đây là một chiếc bẫy lớn nhằm vào Toàn Chân giáo từ trước. Tiểu sư đệ chỉ là bị liên lụy vào, với bản tính của tiểu sư đệ thì không thể nào làm ra cái tội lỗi tầy trời như thế.
Ngay lúc này, một đệ tử đời thứ ba chạy vào điện và quỳ xuống:
-Quân triều đình thông báo hôm nay đã là thời hạn cuối cùng, nếu vẫn không giao ra tiểu sư đệ thì họ sẽ nổi lửa thiêu núi và bắt đầu cho đại quân tiến hành tàn sát.
Vương Trùng Dương từ ghế thái sư đứng lên, hắn ánh mắt như điện nhìn về xa và cất tiếng nghiêm nghị:
-Cho tất cả đệ tử trốn vào Cổ Mộ, chỉ cần tiểu sư đệ còn sống thì Toàn Chân giáo còn ngày quật khởi.
Nói rồi Vương Trùng Dương quay về Lâm Triêu Anh và dùng ánh mắt chân tình nói:
-Ta phụ ngươi cả một đời, Anh nhi, đến cuối cùng vẫn không cho ngươi được một cuộc sống ngươi mong muốn. Ta, Vương Trùng Dương cả đời kiệt ngạo bất tuân hôm nay quỳ gối mong ngươi tha thứ và cầu ngươi cho các đệ tử được trốn vào Cổ Mộ.
Lâm Triêu Anh nước mắt rơi như mưa, nằng lắc đầu ôn như mỉm cười:
-Ngươi không phụ ta điều gì cả Dương tử, ngươi không cần cầu xin điều gì cả, ta đều đáp ứng ngươi, chỉ mong cho ta được ở bên ngươi đến giây phút cuối cùng, chết không chia lìa.
Trong khi chính điện đang chìm trong không khí ưu thương, thê lương thì bỗng nhiên bên dưới truyền đến tiếng hoan hô thật lớn, tiếp đó một đệ tử đời thứ ba chạy vào và quỳ xuống nước mắt mắt tung bay:
-Bẩm sư tổ, tiểu sư thúc đã trở về và hiện đang tàn phá nội doanh đại quân của triều đình dữ dội khiến chúng hoảng loạn.
Vương Trùng Dương trừng to mắt thật lớn và đấm ngực:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!