Theo như những gì Vương Trùng Dương kể thì trên giang hồ nổi tiểng nhất chính là Lục Đại môn phái, Lạc Hạ dự định sẽ đến Đào Hoa Đảo để thỉnh giáo võ học.
Hôm nay cậu dừng chân bên một dòng sông, cậu ngồi xếp bằng trên bờ và quan sát đàn cá đang lội ngược dòng nước.
Lạc Hạ có thể nghe dòng nước kể về hành trình gian nan của đàng cá, chúng cứ mỗi năm sẽ bơi ngược về thượng nguồn để đẻ trứng, sau khi hoàn thành sứ mệnh tất cả chúng sẽ chết đi, trở thành chất dinh dưỡng trong dòng nước để nuôi dưỡng thế hệ sau.
Lạc Hạ nhắm mắt, tâm trí cậu tràn ngập hình ảnh đàn cá lội ngược dòng, rất lâu sau, khi Lạc Hạ hạ mở mắt đã là bình mình hôm sau, ánh rạng đông chiếu rọi khắp mặt sông tỏa ra thứ ánh sáng lấp lánh tuyệt đẹp.
Lạc Hạ tung mình vào dòng nước, hai chân Lạc Hạ bước đi thẳng tắp xông phá dòng nước không một tia cản trở, mỗi một bước mỗi một cước như kim ngư rẽ sóng, mạnh mẽ, nhanh nhẹn và linh hoạt xảo diệu.
Cả thân thể Lạc Hạ trầm trong dòng nước đi ngược về thượng nguồn, càng đi thì quyền pháp, cước pháp, thân pháp của Lạc Hạ càng có thần.
Dựa vào thần thể mạnh mẽ mà Lạc Hạ không hề cảm giác khó khăn khi hô hấp dưới nước.
Lạc Hạ thậm chí đã quên luôn mục tiêu của chuyến hành trình là phải đến Đào Hoa Đảo, cậu chỉ mãi say mê với lộ công pháp mới. Khi Lạc Hạ trồi lên mặt sông thì chung quanh đã là một hoàn cảnh khác biệt.
Phố xá sầm uất, những dòng người qua lại tấp nập hai bên bờ sông.
Một chiếc lâu thuyền đang tiến đến gần, Lạc Hạ hạ tung mình khỏi mặt nước như phi yến và nhẹ nhàng đáp xuống lan can con thuyền. Trong thuyền truyền đến tiếng đàn du dương trầm bổng. Thế nhưng Lạc hạ không thích tiếng đàn này, âm thanh quá nhiều tục khí, không tinh khiết.
Lạc Hạ ngồi đong đưa chân trên lan can lâu thuyền để phơi nắng, ngay lúc này một thư đồng đi nàng qua và phát hiện, hắn tiến đến vỗ vai Lạc Hạ:
-Ngươi là ai, lên đây làm gì, sao cả người lại ướt nhẹp thế kia.
Lạc Hạ không xoay lại mà chỉ nói:
-Ta đang phơi nắng, ở dưới nước luyện công lâu quá nên vừa đói vừa lạnh.
Thư sinh nghe đến từ luyện công thì hai mắt hơi hấp háy tỏa sáng:
-Ngươi biết võ thuật?. Ngươi là người trong giang hồ sao?.
Lạc Hạ xoay lại lắc đầu:
-Ta lần đầu bước chân vào giang hồ.
Thư sinh nhìn thấy Lạc Hạ thì ánh mắt toát lên vẻ kinh sắc, thật tuấn mỹ công tử, thậm chí đã không thua kém chủ nhân. Lạc Hạ nhíu mày, mũi ngọc khẽ hít sau đó thì thầm quái dị:
-Là nam phục sao lại có hương vị giống sư mẫu và Mạc Sầu tỷ thế nhỉ.
Ngay lúc này bên trong lâu thuyền vang lên giọng nói trong trẻo:
-Kiếm Khuyết, là ai đến sao không mời vào.
Thứ đồng cung kính đáp lại:
-Là một vị công tử dưới sông luyện công, tình cờ đến thuyền của chúng ta.
Thanh âm bên trong ngừng một lúc sau đó ngưng thành tuyến truyền đến:
-Mời vào.
Thanh âm sắc bén và ngưng tụ bay thẳng đên trước trán Lạc Hạ như một thanh kiếm sắc bén, Lạc Hạ ánh mắt trong suốt đưa tay điểm đến trước.
ĐÔNG!....
Một âm thanh rung động khó chịu vang lên khiến không khí ngoài lan can khẽ rung động. Người bên trong lâu thuyền ồ lên kinh dị sau đó không có động thái khác.
Lạc Hạ được dẫn vào trong lâu thuyền, đối diện cậu là một dáng người mờ nhạt ngồi sau ba lớp màn che. Hắn cho người mang rượu và thức ăn lên để tiếp đãi Lạc Hạ. Bản thân ngồi nơi đó và điềm nhiên đánh đàn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!