Chương 211: Hạ sơn

Hai năm trôi qua.

Vương Trùng Dương tu tập Tiên Thiên Công chí cực thuần dương thần công, vốn kinh mạch đã có dấu hiệu trướng vỡ, trong lần Hoa Sơn luận kiếm hắn đã cảm giác được mình không còn nhiều thời gian, thế nhưng không hiểu vì sao hắn vẫn không chết, đã gần hai năm rưỡi hắn vẫn sờ sờ trên thế giới.

Võ công tăng tiến tuy bình thản mà vững chắc không có dấu hiệu tụt lui, Vương Trùng Dương suy luận rằng Tiên Thiên Công chí dương sinh âm, chí cương sinh nhu, không luyện đến đại thành thì sẽ xuất hiện những triệu chứng tệ đoan như trước kia.

Đang dùng trà sớm thì hắn nghe được tiếng la hét giận dữ và rượt đuổi trong sân, Trùng Dương chân nhân lắc đầu cười hiền từ, là thằng nhóc con kia lại dở trò quậy phá. 

Chuyện này diễn ra tựa như một thói quen sinh hoạt trên Chung Nam sơn suốt hơn hai năm, Lạc Hạ tựa như một chiếc cầu nối gần Toàn Chân giáo và Cổ Mộ phái, tiếng rượt đuổi kéo dài đến sau hậu sơn.

Trên thân cây phong to lớn giữa cánh đồng hoa bồ công anh, Lạc Hạ ngồi vắt vẻo ngẩng đầu nhìn những áng mây trên bầu trời. 

Cậu đã không còn là thằng nhóc đầy dã tính như ngày nào mới đến Chung Nam sơn, cậu đã hiểu biết rất nhiều trong suốt hai năm được học tập, thế nhưng đôi mắt trong suốt không nhiễm tục khí của Lạc Hạ vẫn không hề thay đổi, đôi mắt tựa như một hồ nước xanh biếc sâu thẳm phản chiếu thế gian vạn vật.

Lạc Hạ trong thời gian này được Trùng Dương chân nhân đồng thời giáo Tiên Thiên công làm căn cơ, Cửu Âm Chân Kinh làm tham cứu, nội công cũng đã đạt đến nhị lưu cao thủ, khoảng cách đến nhất lưu cao thủ chỉ một bước nhỏ. 

Tuy thế sư phụ vẫn luôn dặn dò Lạc Hạ không nên quá chú trọng vào nội công, bản thân cậu có thần lực trời sinh vô cùng mạnh mẽ, thậm chí còn lớn mạnh dần theo tuổi tác.

Lạc Hạ cũng không học võ công trong môn phái mà Trùng Dương chân nhân chỉ cho cậu đi vào sâu trong khu rừng sau lưng Chung Nam sơn quan sát các loài động vật và thể ngộ võ học tự nhiên. 

Lạc Hạ tự nhiên không phụ sự kì vọng của Trùng Dương chân nhân, cách đây một năm cậu tự mình sáng tạo Thập Thú đồ phổ, được Vương Trùng Dương cùng Lâm Triêu Anh hết lời khen ngợi. 

Lạc Hạ không dừng ở đó mà vẫn thường đắm mình vào giữa thiên nhiên và tiếp tục sáng tạo các thiên sau để nâng cao Thập Thú đồ phổ. 

Một đàn bướm sặc sỡ chập chờn bay qua cây phong và lượn lờ giữa cánh đồng hoa. 

Lạc Hạ ánh mắt phiêu hốt theo từng động tác đập cánh của mỗi con bướm. 

Trong đầu Lạc Hạ thần tuệ chiếu rọi ánh sáng nhu hòa, cậu thả người xuống cánh đồng hoa, khinh công của Lạc Hạ tựa như cánh én chập chờn, đôi tay cậu múa một bài chưởng pháp kỳ lạ. Mỗi chưởng, lại mỗi chưởng lại diễn hóa như một cánh bướm chập chờ khó nắm lấy.

Cánh đồng hoa bồ công anh thấp thoáng một dáng người nhỏ nhắn tung bay phiêu dật, từng đàn hồ điệp lúc thật lúc hư bay lượn tuyệt đẹp giữa cánh đồng.

Lạc Hạ thân hình dừng lại và đáp xuống cây phong, bên cạnh cậu lúc này đã xuất hiện một thiếu nữ hồng bào. Lạc Hạ cười chắp tay cung kính:

-Đồ nhi gặp sư mẫu.

Lâm Triêu Anh gật đầu sau đó nói:

-Con lại sáng tạo một đường chưởng pháp mới, ta cũng vừa xem, là chí nhu chí âm, gần như chỉ dành cho nữ tử. Thế nhưng con có tu tập Cửu Âm Chân Kinh nên điều này có thể chấp nhận. 

Lạc Hạ suy nghĩ một chốc rồi nói:

-Con sử dụng thần lực là chính nên việc chưởng pháp âm nhu cũng không ảnh hưởng, kì thật con đã đạt đến cảnh giới cử trọng nhược khinh, một chưởng đánh ra chứa lực đạo hơn vạn cân, nhìn phiêu dật nhẹ nhàng nhưng đối chưởng trọng như sơn.

Lâm Triêu Anh hiếm thấy mỉm cười:

-Con tuy chỉ nội lực thuộc nhị lưu cảnh giới thế nhưng đã có kiến giải võ học của riêng mình. Thập Thú đồ phổ có tiềm năng diễn sinh rất lớn khả năng trở thành võ lâm chí bảo một trong con phải luyện tâm nhiều hơn nữa thì sẽ có hy vọng vấn cảnh tông sư.

-Tạ sư mẫu chỉ điểm.

Lạc Hạ ánh mắt hấp háy một chốc và thì thầm:

-Mạc Sầu tỷ đang làm gì nhỉ, hôm nay đã hẹn ta vào sâu trong rừng bắt lộc con.

Lâm Triêu Anh là bực nào nội lực, nàng biết tên nhóc này đang cố ý nên đưa tay gõ vào trán quỷ tinh linh và cười mắng:

-Đừng giở khôn vặt, Mạc Sầu sáng nay dậy muộn nên ta phạt nó diện bích luyện kiếm không được ra ngoài một tuần trăng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!