Chương 210: Chung Nam Sơn - Toàn Chân giáo và Cổ Mộ phái

Toàn Chân giáo.

Vương Trùng Dương mang theo cậu bé, hôm nay đã được ông đặt tên là Vương Lạc Hạ trở về Chung Nam Sơn sau hai tháng du sơn ngoạn thủy. 

Trùng Dương chân nhân thả bước trên sơn đạo, bên cạnh hắn là bóng dáng nhỏ bé hết nhìn đông lại ngắm tây vô cùng ngịch ngợm, hiếu kì. Vương Trùng Dương không trách mắng mà từ ái thả bước chậm lại chờ đợi.

Lạc Hạ đi đến một khóm hoa và đưa mắt quan sát con bướm đang chập chờn đập cánh, cậu khẽ đưa tay chọc con bướm khiến nó tức giận bay lên và đậu vào mũi ngọc đáng yêu của mình.

Ắt xì…

Vương Trùng Dương cười to bước đến và lấy ra một chiếc khăn lau mũi cho cậu. 

Lạc Hạ ngây thơ, vui vẻ mang cho Trùng Dương chân nhân như đang chăm sóc đứa con trai của mình vậy. 

Chỉ trong hai tháng nhưng võ công Trùng Dương chân nhân đạt bước tiến đến độ cao mới, tâm cảnh hắn trở nên rộng mở, hòa hợp với tự nhiên khi quan sát Lạc Hạ sinh hoạt.

Trong chính điện Toàn Chân giáo, Vương Trùng Dương cho gọi tất cả các đệ tử đến và nói:

-Đây là tiểu sư đệ của các ngươi, Vương Lạc Hạ, hắn vẫn chưa được học nói và học viết nên ngôn ngữ không tốt, các ngươi nhớ quan tâm đến sư đệ. Tiểu sư thúc đâu?.

Mã Ngọc bước đến cung kính:

-Bá Thông sư thúc đang,… đang,… đang bắt chuồn chuồn dưới chân núi.

Rầm…

Vương Trùng Dương vỗ bàn trà tức giận:

-Hỗn trướng, mặt mũi Toàn Chân giáo mất hết.

Đúng lúc này Lạc Hạ đang đùa giỡn lăn lộn trên mặt đất cùng con chó vàng. Vương Trùng Dương vội vàng đến bên ẵm Lạc Hạ lên và phủi bụi trên người cậu mỉm cười nói:

-Con thích gì thì cứ nói với mấy người đằng kia nhé, đừng câu nệ chuyện gì.

Chúng đệ tử lập tức thở không nổi, người có cần phải thiên vị trắng trợn như thế không sư phụ, người không sợ Bá Thông sư thúc tủi thân sao?. 

Lạc Hạ lúc này cũng chú ý đến mấy người Mã Ngọc. Cậu nghe lời Trùng Dương chân nhân nói nên nhảy đến trước bảy người sau đó đưa mũi hơi ngửi, ngửi xong cậu dùng đầu cạ vào tay của mỗi người và dùng tay khiêu khiêu mặt mỗi người.

Khâu Sử Cơ nóng tính, muốn lên tiếng nhưng Trùng Dương chân nhân lại đưa tay đè xuống:

-Tiểu sư đệ được đại bàng nuôi sống đến mười tuổi thì ta đem nó về đây, nó không hiểu cách biểu đạt bằng ngôn ngữ nhưng có thể hiểu được lời nói và chỉ có thể biểu đạt cảm xúc bằng hành động. Hắn làm thế là ý muốn thân cận với các ngươi.

Mọi người nghe được thân phận thê thảm của Lạc Hạ thì trong lòng chua xót, ánh mắt cũng dịu đi, mọi người đưa tay từ ái vuốt ve đầu tiểu sư đệ, Lạc Hạ như một con mèo nhỏ híp mắt hưởng thụ.

Ngay lúc này một đạo nhân đạo bào lệch lạc hí ha hí hửng mang theo bao chuồn chuồn chạy vào chính điện. Vừa trông thấy Vương Trùng Dương thì hắn hú lên:

-Sư huynh về rồi, tiếp một chiêu Bài Diệp Chưởng ta vừa sáng tạo được.

Nói rồi hắn vung chưởng công về hướng Trùng Dương chân nhân, một sinh hai, hai sinh bốn diễn hóa liên tục đa đoan khó lường.

Bồng…

Chưởng ảnh tiêu tán, Chu Bá Thông bị quạt bay ngược đập vào một cột nhà lăn lốc chật vật. Vương Trùng Dương chắp tay sau lưng thong thả nhìn sư đệ ăn thiệt thòi mỉm cười.

Chỉ thấy Lạc Hạ chắn trước Trùng Dương chân nhân, tứ chi thủ hình mãnh hổ đang nhẹ nhàng gầm gừ giận dữ. 

Chúng đệ tử thất kinh, Bá Thông tiểu sư thúc võ công số hai Toàn Chân giáo, muốn đánh lén người không dễ, lại đánh lén thành công, hơn nữa quật tiểu sư thúc bay ngược về sau, vị tiểu sư đệ này không đơn giản.

Chu Bá Thông lăn lộn quay cuồng đứng dậy, hắn có cảm giác vừa bị một con voi đụng phải, Bá Thông choáng váng nhìn kẻ đã tấn công mình. Một đứa bé xinh đẹp tầm mười tuổi, nó đang thủ thế kì lạ và nhìn mình với ánh mắt tức giận của một con thú hoang. Bá Thông bị ánh mắt đó nhìn đến sợ hãi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!