Lakjhal bước trên đường con đường đến thư viện, cảnh vật chung quanh đẹp một cách huyền
ảo, vô số Tinh Linh qua lại, tiếng cười nói, âm thanh sôi nổi, vui vẻ,
ánh sáng sặc sỡ dần thay thế ánh sáng của mặt trời đang khuất dần ở
đường chân trời, thế nhưng tất cả như đối lập với Lakjhal.
Cậu như đứng ở một thế giới tách biệt với mọi người, một thế giới mênh mông, trống vắng, lãnh tĩnh và cô độc…
Phất phơ,….
Sợi dây buộc tóc nhẹ nhàng lay động và chạm vào ngón tay khiến cậu giật mình thoát khỏi tâm trạng của mình.
Cậu lắc nhẹ đầu và khẽ vuốt lên sợi dây buộc tóc rồi hòa mình vào bầu không khí chung quanh.
Đến trước Thư viện nhưng vẫn chưa thấy Liavi, quả thật không giống cậu
ta chút nào. Lakjhal tựa người vào cửa thư viện sau đó ngẩng đầu nhìn
cây Thế Giới đã được trang hoàng. Lakjhal thì thầm tự nói:
-Chị có thấy không?. Thật đẹp.
Đúng lúc này giọng nói quen thuộc vang lên:
-Mình… mình đến rồi….
Lakjhal quay đầu lại và cậu sững sờ. Đó là một thiếu nữ Tinh Linh mỹ lệ
đến mức làm cho màu sắc chung quanh nàng ảm đạm nhạt màu, nhưng cậu
không sửng sốt bởi vẻ đẹp của cô mà vì cô là Nữ Hoàng Vilia của Tinh
Linh tộc, và cũng là người bạn hiếm hoi đã ở bên cậu hơn 4 năm của
Lakjhal – Liavi.
-Liavi, Vilia,.. ha ha ha…. Hôm nay là ngày cậu làm mình thấy bất ngờ
nhất trong hơn 4 năm đấy quý ngài Liavi, hay gọi đúng hơn là quý cô
Vilia, ha ha ha…
Lakjhal bỗng dưng cười nhẹ nói. Vilia đứng đó sững sờ, cô đã nghĩ đến
hàng trăm trường hợp, mình sẽ xin lỗi, mình sẽ bị Lakjhal giận và chấm
dứt mọi quan hệ vì lừa dối, Vilia đã suy nghĩ rất nhiều nhưng không có
cảnh tượng này trong đầu. Vẻ mặt cô đỏ lên đầy bối rối, cô hơi cáu gắt
nói:
-Cười gì nhiều vậy, chỉ,… chỉ,… vì mình không muốn gạt cậu nữa thôi,…
Lakjhal nghiêng đầu, cậu nhìn Vilia càng thêm chăm chú khiến mặt cô hồng như quả táo chín:
-G.. gì… ch.. ch …. chứ…..
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!