"Hiện thực hóa ý chí, thật tuyệt vời, giỏi lắm con trai, không uổng là người ta chờ đợi xuốt 10000 năm".
Các vết thương trên người Lakjhal nhanh chóng khép lại nhờ ngọn lửa màu trắng. Lakjhal lặng nhìn người ngồi trên vương tọa đối diện, thân hình bình thường của con người, gương mặt mơ hồ không thể thấy rõ, nhưng cậu có thể cảm giác được nụ cười từ ái toát ra từ người phía trước. Lakjhal cất tiếng nói:
-Người là ai?.
Người hướng đối diện trầm ngâm, tựa như câu hỏi của Lakjhal làm hắn hơi ngẩn người, đã quá lâu rồi hắn không nhớ đến tên của mình, lâu đến nỗi hắn không biết thời gian bản thân tồn tại trên thế giới này là bao lâu nữa…
"Ta là ai?... Vì ta làm những điều phi thường mà các sinh vật ở thế giới này không thể tưởng tượng được nên tất cả bọn họ gọi ta là "Thần". Có lẽ ta thực sự là thần , cũng có thể không."
Lakjhal mặc dù đã suy đoán được đa phần nhưng cậu vẫn chưa thể tin tưởng được mình lại gặp được "Thần", cậu hơi cẩn thận hỏi:
-Tại sao người lại đợi ta?.
"Vì chúng ta là những kẻ mang trong người sứ mệnh, sứ mệnh khiến chúng ta lạc vào thế giới này".
Lakjhal trợn mắt.
-Vậy người cũng là…
"Ta và con đều là người đến từ thế giới khác, nhưng thế giới của ta khác thế giới của con, con trai".
Lakjhal thu hồi đi biểu hiện kinh ngạc và bắt đầu trầm trọng suy nghĩ, sau đó cậu tiếp tục hỏi:
-Sứ mệnh của chúng ta là gì?.
"Không ngừng mạnh mẽ, chỉ có không ngừng mạnh mẽ mới thấy được được sứ mệnh của bản thân hoặc là của tất cả chúng ta".
-Vậy người…
"Ta đã chết, vì không đủ mạnh mẽ nên đã bị sứ mệnh gạt bỏ, và con là người tiếp tục sứ mệnh đó, một sứ mệnh mà chúng ta không biết, 98 bậc tổ tiên đi trước cũng giống như chúng ta đáp xuống thế giới này, họ đã cố gắng trở nên mạnh mẽ nhưng vẫn chưa thay đổi được kết quả và đã ngã xuống, người thứ 99 là ta, con là người thứ 100, và có thể còn nhiều người nữa".
"Thần" không đủ mạnh, "Thần" bị gạt bỏ, trên thế giới còn có chuyện gì điên cuồng hơn chuyện này.
Lakjhal bỗng cảm thấy có một bóng ma áp trên đầu mình, nhưng cậu không hoảng sợ, cậu chỉ có một tín niệm duy nhất đó là làm sống lại Arthur và thủ hộ nàng có được một sinh hoạt hạnh phúc, âm mưu, sứ mệnh, bị điều khiển thao túng thì có làm sao. Gạt bỏ mọi suy nghĩ trong đầu, Lakjhal đưa ra câu hỏi mà cậu muốn có đáp án nhất:
-Người có thể giúp ta làm sống lại Arthur không?.
"Tại sao con muốn làm nàng sống lại, rồi một ngày con sẽ trở nên giống như ta, có được sinh mệnh dài đằng đẵng, nhưng nàng thì không, nàng sẽ chết đi và chuyển sang kiếp sống khác. Điều đó chỉ khiến con thêm đau khổ".
-Nếu nàng sống một đời, con sẽ ở bên, bảo vệ nàng một đời, nếu nàng sống trăm, nghìn, vạn cuộc đời đời con sẽ thủ hộ nàng trăm, nghìn, vạn cuộc đời.
"Con thật khác biệt, con trai. Có lẽ con sẽ là người kết thúc sứ mệnh đáng nguyền rủa này, có lẽ năm đó ta cũng nên thủ hộ nàng như con, có lẽ ta quá yếu đuối,...".
"Thần" lâm vào dòng hồi ức xa xưa của mình và trầm tư không nói, Lakjhal cũng yên lặng chờ đợi. Một lúc lâu sau "Thần" lên tiếng nói.
"Nàng chết vì chính con".
ẦM!...
Lakjhal như bị sét đánh, cậu ngơ ngẩn, Arthur vì mình nên bị chết, không, không thể nào, không phải là sự thật…….
Thần đưa tay điểm ra một tia sáng vào trán Lakjhal khiến cậu thanh tỉnh rồi thở dài nói:
"Đây là sự thât, con hãy bình tĩnh nghe ta nói hết. Sứ mệnh tạo ra một chiếc chìa khóa định mệnh dành cho con, nhưng người sẽ chọn chiếc chìa khóa là con, và con đã chọn Arthur, chiếc chìa khóa là người quan trọng nhất đối với con ở thế giới này, trong vô thức con đã chọn Arthur, con hiểu chưa, nàng chết vì con nhưng không phải do con".
Lakjhal hít thật sâu để kiềm chế cơn giận dữ đang bốc cháy ngùn ngụt trong cơ thể, cậu thâm trầm hỏi:
-Xin người hãy nói chi tiết hơn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!