Chương 9: (Vô Đề)

Dự báo thời tiết nói hôm nay có mưa, từ sáng sớm trời đã bắt đầu âm u, thế nhưng mãi vẫn không rơi được một giọt.

Đến khi trời tối om, gió mới bắt đầu thổi.

Tất cả cửa sổ mở toang, gió lùa vào không ngớt, Trần Giản đứng sau bồn rửa cũng không chắn được gió, cậu bắt đầu mong Trần Nhị Hổ tới ném đá nhanh lên, thậm chí còn nghĩ không thì một lát nữa gọi điện cho Trần Nhị Hổ luôn cũng được.

Mày chỉ cần tới ném một lần thôi, ông chủ bại liệt sẽ sợi hãi chủ động đến tìm bọn mày hợp tác ngay lập tức.

"Ông chủ Thiện!" Triệu Phương Phương không biết về kế hoạch của hai người họ, chị bực mình cau mày cầm giẻ lau đi xuống tầng, kéo tấm rèm quơ quơ, "Mở hết cửa sổ ra làm gì vậy? Gió to thế này thổi hết bụi bẩn vào nhà, tôi vừa mới dọn phòng xong đấy! Chưa kể nhìn từ bên ngoài vào trông như nhà ma ấy!"

Nói thế cũng đúng thật, tổng thể Chẩm Khê được thiết kế theo phong cách cổ, tất cả cửa sổ đều là loại cửa mở ngang kiểu cổ điển, lại còn cả rèm bay phấp phới…

"Hay là trông đáng sợ quá nên chúng nó không dám tới ném đá nữa?" Trần Giản nói khẽ.

"Nhát gan thế sao?" Thiện Vũ đứng trước một cánh cửa sổ cạnh cửa.

"Sợ ma có sẵn trong gen mà." Trần Giản nói.

"Hình như gen cậu không có?" Thiện Vũ quay lại nhìn cậu.

"Có chứ." Trần Giản nói, "Chẳng qua là có quá nhiều thứ được xếp lên trước nó thôi, tôi thấy có mà anh mới không…"

"Đóng cửa sổ lại đi!" Triệu Phương Phương gào.

"Đây đây đây đây." Thiện Vũ chỉ Trần Giản, "Cậu đi đóng cửa sổ lại giúp chị Triệu đi."

"…Mất công mở ra." Trần Giản đi về phía phòng bên kia.

Còn chưa tới hành lang, một mảnh rèm the bên trái sảnh ngoài đột nhiên vung cao lên, xoắn lại thành một nắm hướng thẳng về phía Trần Giản.

Trong tiếng thét kinh hãi của Triệu Phương Phương, một cục đá được bọc trong rèm the đã thả phẳng lại rơi xuống ngay trước mũi chân cậu.

Con mẹ nó rõ ràng là ném về phía có người.

Lại còn không phải tiện tay ném ngẫu nhiên, mà là ném Trần Giản.

"Lũ chó." Chỉ sau nửa giây sửng sốt, Trần Giản nhặt cục đá lên xông ra ngoài cửa.

"Này!" Thiện Vũ gọi, "Đừng đi!"

Nhưng đã quá muộn rồi, tốc độ của Trần Giản y như cây gậy bóng chày của anh vậy, chẳng qua là không thể quay lại được nữa. Hai chữ "đừng đi" của anh còn chưa kịp thốt ra, Trần Giản đã mất hút sau màn đêm.

"Mẹ." Thiện Vũ có hơi bất lực, nhóc đầu xoăn bình thường trông rất chín chắn điềm tĩnh lại có thể đột ngột bùng nổ vào chính thời khắc quan trọng.

Quyết định lao ra ngoài được đưa ra chỉ trong một tích tắc, nếu Trần Nhị Hổ không ném đá vào người, Trần Giản vẫn sẽ làm theo kế hoạch của Thiện Vũ.

Nhưng nếu cục đá này mà không bị tấm rèm the bọc lại, nó sẽ đập thẳng vào đầu của cậu.

Như vậy thì lại khác.

Cậu có thể nhún nhường, đã rất nhiều lúc cậu cố gắng tránh né xung đột hết mức có thể, bình tĩnh xử lý những mâu thuẫn, cậu có thể trì hoãn, có thể chịu thua, thậm chí cậu còn sợ rắc rối tới một mức độ nhất định, bởi vì cuộc sống của cậu không thể kham nổi bất cứ trở ngại dư thừa nào ngoại trừ bản thân việc sinh hoạt.

Nhưng nếu nhún nhường không thể khiến đối phương hài lòng, cậu cũng có thể phản kháng.

Lúc này đây cậu muốn cho Trần Nhị Hổ biết rằng, dù mục đích cuối cùng của hành vi ném đá là gì thì việc nó nhắm thẳng vào đầu cậu là không được.

Vừa lao ra ngoài cửa là có thể nghe thấy tiếng bước chân hỗn loạn trong gió, ngay bên ngoài tường rào trước mặt, nếu đi vòng qua cổng sân thì khả năng là sẽ không đuổi kịp. Trần Giản không dừng lại, cậu vọt thẳng tới chỗ tường rào, bức tường cũng chưa đến hai mét, chỉ cần giẫm chân lên là có thể nhảy ra ngoài.

Lúc trèo qua khỏi tường rào cậu trông thấy Trần Nhị Hổ đang chạy chính giữa, nếu giờ nhảy thẳng xuống là có thể đập trúng mặt Trần Nhị Hổ. Song, cậu hơi khựng lại, chọn Tam Bính chạy phía sau.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!