Chương 8: (Vô Đề)

Nhờ phúc làm người ngu của ông chủ Thiện Nhân mà Trần Giản có thể kiếm được hơn mười nghìn trong hai tháng, tuy việc nhiều lại còn lắm thứ việc linh tinh, nhưng nếu đổi thành Tiền Vũ thì việc không ít hơn bao nhiêu mà tiền cũng ít không kém gì.

Đm lại còn khất nợ.

Một người khác cũng được phúc từ cuộc đời làm người ngu là chị Triệu, ba ngày kiếm hơn một nghìn, bao năm qua chắc chẳng gặp được mấy hồi.

Mà nói thật thì, hai mươi năm cuộc đời Trần Giản chưa từng gặp bao giờ.

Hôm nay quá lộn xộn, vì trưa ăn muộn nên phải đến khi qua giờ cơm tối rồi Thiện Vũ mới nhớ ra mọi người chưa ăn gì, đã thế anh còn rất thèm ăn đồ Tây.

Nguồn thức ăn duy nhất còn buôn bán vào giờ này chỉ còn mỗi đồ nướng, Trần Giản chạy từ rìa phía Bắc thị trấn sang tận đầu bên kia phía Nam mới mua được hai cái hamburger.

"Anh chỉ cần nói xem nó có phải món Trung Quốc hay không thôi?" Trần Giản nói.

"Không phải." Thiện Vũ trả lời.

"Thế tức nó là đồ Tây." Trần Giản quả quyết kết luận.

Thiện Vũ cũng không tranh cãi, anh ăn nghiêm túc đến mức làm Trần Giản cảm giác thật ra chỉ cần mua hai cái bánh mì ở siêu thị mini bên ngoài thôi là được rồi.

Ăn tối xong, ngoại trừ Triệu Phương Phương thì ba người bọn họ không còn việc gì khác, Thiện Vũ có vẻ hơi mệt nên về phòng trước, Triệu Phương Phương đã quét dọn một lượt và thay chăn ga sạch sẽ cho phòng 307 trước.

Trần Giản định về một chuyến, lúc cầm chìa khóa xe máy chuẩn bị rời đi, cậu bị Lưu Ngộ một tay đang ôm két bia ngăn lại: "Trần Giản, anh nói không giữ lời à?"

"Lát nữa tôi lại qua." Trần Giản nói.

"Lấy quần áo tắm rửa à?" Lưu Ngộ hỏi.

"Ừ." Trần Giản gật đầu.

"Nửa tiếng?" Lưu Ngộ truy hỏi.

"Thế này nhé." Trần Giản chỉ lên tầng, "Nếu sợ thì cậu lên tầng ba tìm anh cậu một lát, nếu anh ta đuổi cậu đi thì cậu đi tìm chị Triệu, chị ấy nói nhiều mà giọng ồn, dù ma có tới thì cũng không xen vào để mà dọa cậu nổi đâu, cậu cứ đi theo chị ấy là được."

"Không được đâu." Lưu Ngộ hết sức do dự, "Anh về muộn quá thì chị ấy tan làm mất."

"Hôm nay phải quá nửa đêm chị ấy mới tan làm được." Trần Giản nói, "Không thì không xong được việc."

"Liều mình… vậy sao?" Lưu Ngộ sửng sốt.

"Đều là tiền mà, em giai." Trần Giản đi ra ngoài.

Trời đã tối om, có lẽ vì mai sẽ mưa nên lúc này bầu trời không có lấy một ánh trăng, cũng không có ngôi sao nào, sau khi xe chạy khỏi trấn nhỏ thì còn không có cả đèn đường, chỉ có đèn xe máy chiếu sáng con đường phía trước.

Trần Giản đã quen với bóng tối như vậy, không hiểu sao cậu thấy yên tâm hơn, có cảm giác an toàn như đang ẩn náu.

Khi xe gần về đến thôn mới lại có ánh sáng, Trần Giản giảm tốc độ.

Cậu sống trong một căn nhà nhỏ ở ngoài rìa thôn, rất cũ, là nhà của ông nội Đậu Đỏ, nhưng cậu cũng không lừa Thiện Vũ, cậu không phải trả tiền thuê phòng.

Đậu Đỏ mới chính xác là đứa nhỏ bị bỏ rơi, bố mẹ đều đi làm thuê trong thành phố hai năm rồi chưa về, Trần Giản ở đây còn có thể giúp chăm sóc trông nom hai già một nhỏ phần nào.

"Về rồi ạ?" Trong sân không bật đèn, Đậu Đỏ đang ngồi ở cửa.

"Ừ." Trần Giản đỗ xe, lấy cái túi nilon treo trên tay lái đưa cho em, "Que cay, có cả thạch phô mai, hai gói lạp xưởng phía dưới cho bà em."

"Nhiều thế?" Đậu Đỏ nhận lấy cái túi, mừng rỡ nhìn vào bên trong.

"Hôm nay phát lương." Trần Giản nói, "Ông bà em ngủ chưa?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!