Chương 7: (Vô Đề)

Cùng là nửa năm không được chăm nom, phòng trên tầng ba tầng bốn lại sạch sẽ hơn tầng một, đặc biệt là những phòng được Trần Giản lựa chọn kĩ càng thu dọn gọn gàng, phòng tắm tuy chưa dùng được nhưng có thể thấy rằng đã được sửa sang lại.

Thế nên, khi Lưu Ngộ đề nghị đi tắm trong căn phòng định ngủ ở tầng một, Thiện Vũ từ chối.

"Anh muốn tắm ở 307, hành lý của anh cũng để hết trong phòng đó." Anh nói.

"Tầng ba á." Lưu Ngộ nhăn mặt.

"Có điện rồi." Thiện Vũ quay đầu nhìn Trần Giản, "Thang máy dùng được không?"

"Đừng." Trần Giản hành động rất nhanh, cậu lấy một cuộn băng dính dưới bồn rửa mặt, kéo xoẹt một phát ra dán ngay trước cửa thang máy, "Lâu lắm không động đến, đợi người ta tới bảo trì xong hẵng dùng, anh chỉ còn mỗi một cái chân lành thôi, trân trọng nó đi."

Thiện Vũ nhìn cái băng dính kia, rồi lại liếc qua Lưu Ngộ.

Quả nhiên ngay lập tức nghe thấy giọng nói hoảng sợ của Lưu Ngộ: "Vãi, tôi không nhìn nhầm đấy chứ? Anh lấy cái này từ đâu ra vậy?"

"Sao?" Trần Giản khó hiểu nhìn cậu ta.

"Đây không phải là cái… cái… cái cuộn dây rào cảnh báo dán trước cửa phòng tầng ba à!" Lưu Ngộ chỉ vào băng dính, "Anh gỡ nó xuống à?"

"Cậu biết đọc chữ không?" Trần Giản hỏi, hết sức bái phục trí tưởng tượng bay bổng vì sợ hãi của Lưu Ngộ.

"Hả?" Lưu Ngộ ngẩn người.

"Cậu thử đọc xem trên này viết gì?" Trần Giản ném cuộn băng dính thừa trên tay lên người cậu ta.

Lưu Ngộ luống cuống đón lấy, xem: "Chú ý… thi công?"

"Sao cậu lại nhát gan thế hả…" Trần Giản thở dài.

"Tôi không nhát gan, anh tưởng tượng như vậy là do anh can đảm một cách bất thường thôi." Lưu Ngộ nói.

Không có thang máy, để lên được tầng chắc hẳn Thiện Vũ phải tự mình lết từng bậc từng bậc chậm rãi, sau đó Lưu Ngộ sẽ khiêng xe lăn lên…

Trần Giản đứng ở mép cầu thang nhìn Thiện Vũ.

"Phải cõng anh ấy lên." Lưu Ngộ bỗng nói.

Ồ, Lưu Ngộ nhìn có vẻ thư sinh mà cũng cõng được Thiện Vũ lên tận tầng ba cơ đấy, thế chắc mình phải tới khiêng xe lăn rồi… Đang suy nghĩ dở, Trần Giản phát hiện ra Lưu Ngộ không hề nhúc nhích mà đang nhìn cậu.

"Hả?" Trần Giản hiểu ra, "Tôi cõng á?"

"Cậu không phải trợ lý riêng à?" Lưu Ngộ nói.

Ăn, mặc, ở, đi lại.

Việc này có lẽ thuộc phạm vi "đi lại".

Nhưng nếu phải cõng người như Thiện Vũ đi từ tầng một, Trần Giản chỉ lo từ nay đừng nói là chống nạng mà đi, có khi xe lăn cũng không ngồi nổi nữa.

"Ờ, thật ra là…" Sau một thoáng do dự, cậu đi tới trước cửa thang máy, giơ tay xé đoạn băng dính vừa mới dán lên xuống, lí nhí nói liến thoắng, "Trước đây mỗi tháng kiểm tra một lần, từ lúc lắp đặt đến nay chưa bao giờ xảy ra vấn đề gì cả, nửa năm vừa rồi cũng không có ai vào phá hỏng… Nếu chỉ đi khoảng một hai chuyến thôi thì chắc cũng…"

"Không xảy ra vấn đề gì vì tần suất sử dụng quá thấp à?" Thiện Vũ hỏi.

"Chắc vậy." Trần Giản nhớ lại, thật ra trước khi tầng ba xảy ra chuyện, hoạt động kinh doanh của Chẩm Khê tuy không phải là kém nhất trong số các homestay tương đối cao cấp ở trấn nhỏ, nhưng phần lớn khách tới đều chỉ ở tầng một là đủ.

Tính ra là cũng hơi ế ẩm đấy chứ.

Thang máy nghe chừng không có vấn đề gì cả, cửa mở êm ru.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!