Chương 6: (Vô Đề)

Trần Giản nhìn Thiện Vũ, hồi lâu sau mới mở miệng: "Anh thật sự không biết trân trọng cái chân lành lặn còn lại của mình chút nào."

"Sao vậy?" Thiện Vũ hỏi.

"Có ai lại đi hỏi như thế không?" Trần Giản nói.

"Thẳng quá à?" Thiện Vũ lại lấy một chai nước cam trong rương bên cạnh ra, rót vào cốc, "Tại tôi hỏi khéo thì cậu nghe không hiểu mà."

"Anh…" Trần Giản ngẫm nghĩ giây lát, hình như đúng thế thật.

Cậu thở dài: "Tôi ở một mình, nhưng không tính là cô nhi."

"Ừ." Thiện Vũ uống một ngụm nước cam, cách dùng từ của Trần Giản khá là khéo.

Không tính.

Ít nhất thì có người thân họ hàng còn đỡ hơn là không có ai.

Anh không hỏi thêm nữa.

"Ở đây vẫn còn mà." Không cho anh cơ hội hỏi thêm, Trần Giản cầm lấy chai nước cam còn thừa một nửa bên cạnh tới, lắc lắc, "Mở chai mới làm gì, mấy chai này cũng chưa hết hạn đâu, là hàng tồn kho chứ không phải đồ từ trên trời rơi xuống."

"Hai đứa thay phiên nhau nhổ nước bọt vào trong, ai còn uống nổi cái thứ đó nữa." Thiện Vũ nói.

"Tôi…" Trần Giản nhìn cái chai trong tay, vứt nó vào thùng rác.

Lưu Ngộ xách ba lô của cậu ta trở lại đại sảnh: "Hôm nay chúng ta đừng ở tầng ba nữa anh nhá?"

"Tùy mày." Thiện Vũ nói.

"Em dọn dẹp phòng ở tầng hai… Tầng một đi, em ở tầng một…" Lưu Ngộ hết sức rối rắm.

"Tầng hai gần ma quá thì sợ, tầng một xa anh cậu quá cũng sợ." Trần Giản nói, "Không thì cậu về cái homestay của chị La thêm một tối nữa đi."

"Không được." Lưu Ngộ nói, "Nếu có nhiều người thì tôi cũng không sợ đến thế."

"Cũng không nhiều lắm đâu, mỗi hai người các cậu thôi." Trần Giản nói.

"Anh không ở đây à?" Lưu Ngộ sửng sốt, "Anh tôi bảo anh nhận việc rồi mà."

"Tôi nhận việc thì buổi tối tôi không được tan làm à!" Trần Giản cao giọng, "Hai người quả là anh em, tệ y như nhau!"

"Tan làm thì về ký túc xá, tôi thấy trên tầng bốn còn có hai phòng ký túc xá cho nhân viên mà." Lưu Ngộ nói.

"Ký túc xá nhân viên là phúc lợi cung cấp cho nhân viên, chứ không phải nhân viên ở đó để tiện cho cậu sai khiến 24/7." Trần Giản nói.

"Tôi biết, có sai khiến gì cậu đâu, chỉ là buổi tối có người bầu bạn thôi." Lưu Ngộ nói.

"…Thế cậu dọn chắc?" Trần Giản có hơi bất đắc dĩ.

"Tôi dọn." Lưu Ngộ nói, "Từ bé tôi đã tự dọn dẹp nhà cửa rồi."

"Cậu chỉ cần thay ga trải giường với vỏ chăn, quét bụi sàn nhà là được." Trần Giản nói, "Đừng dọn mấy cái thừa thãi, ngủ được là được rồi, tôi sẽ liên hệ với người dọn vệ sinh tới thu xếp."

"Được! Phòng giường lớn hay phòng tiêu chuẩn?" Lưu Ngộ đặt túi xuống chuẩn bị đi dọn dẹp.

"Phòng tiêu chuẩn!" Trần Giản nói.

Có điện cái là có thể bắt đầu làm một số công việc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!