Nói thật thì người đàn ông này trông khá giống một người có địa vị, nhưng ở anh ta lại có cái khí chất ngang ngược ngạo mạn rất khó tả – cái khí chất mà thi thoảng vẫn có thể cảm nhận được từ Thiện Vũ.
Đã vậy còn không thèm để mắt đến Trần Nhị Hổ ra đón khách, anh ta liếc mắt nhìn cậu còn chưa ra khỏi phòng hẳn, Trần Giản rất nhạy cảm với mấy chuyện này, chẳng giống người tốt chút nào.
Trần Giản cũng không biết rốt cuộc tên này có quan hệ gì với Thiện Vũ hay không, có phải kẻ thù tìm tới tận cửa không, nhưng ngoài đường có chỗ đỗ xe miễn phí, thậm chí từ thời Chẩm Khê của Tiền Vũ Trần Giản cũng chưa bao giờ gặp cái kiểu khách chưa xác định sẽ ở nhà nào đã xông vào sân mà đỗ xong rồi lại đi xem phòng ở các nhà khác trước thế này.
Nhưng cậu cũng không định làm gì cả, chỉ thăm dò chút đã.
"Nếu anh ở lại đây, tôi sẽ hoàn tiền gửi xe cho anh…" Trần Giản còn chưa nói xong Nấm đã vừa sủa vừa chạy vọt ra từ trong phòng, lông cún trên lưng dựng đứng, định lao tới với tư thế gà bệnh vồ mồi.
Trần Giản giơ chân đá nhẹ vào bụng dưới cho nó dừng lại, nhấc nó lên khỏi mặt đất.
Tuy không quá khách sáo với vị khách này nhưng cũng chưa đến mức phải thả chó.
Vậy nhưng khí thế của Nấm không mảy may bị ảnh hưởng, nó treo mình trên giày cậu, vẫn tiếp tục sủa.
"Mấy hôm nay khá đông khách." Trần Giản nói, "Chỗ để xe của chúng tôi hơi chật, mong anh hiểu cho."
Quả thực có mấy chiếc xe đang đỗ trong sân.
"Em trả tiền gửi xe đi." Người đàn ông nói với vào trong xe, "Đưa cho tóc xoăn kia kìa."
Không biết có phải vì Trần Giản bị nhạy cảm không mà hai chữ "tóc xoăn" được phát âm từng từ cực kỳ rành rọt, lại còn nhấn mạnh.
Anh mới là đồ tóc xoăn!
Song rất nhanh sau đó Trần Giản lại sửng sốt, vừa nãy cậu không thấy trong xe có ai khác, lúc này đi qua mới phát hiện ra có một người hẳn đang nằm ở ghế sau, vừa mới ngồi dậy.
Sau đó cửa sau xe mở ra, một người phụ nữ bước xuống.
…Vcl.
Là một đôi tình nhân hoặc vợ chồng.
Không phải kẻ thù.
Tóc người phụ nữ hơi rối vì nằm ngủ, nhưng có thể thấy rõ cô rất xinh đẹp, lại không có chút khí chất ngạo mạn nào.
…Còn quan tâm ngạo mạn với không ngạo mạn làm gì nữa?
"Bao nhiêu tiền vậy?" Người phụ nữ mỉm cười với Trần Giản.
"Mười tệ." Trần Nhị Hổ đứng bên cạnh nói, "Đưa tiền mặt là tốt nhất, tiện trả lại."
Người phụ nữ mở ví, rút ra mười tệ đưa cho Trần Giản: "Đây."
Trần Nhị Hổ lập tức không nén nổi cơn bực mình vì xấu hổ, đường đường là đội trưởng đội bảo vệ chuồng lợn mà lại bị coi như không khí thế này. Hắn giơ tay ra trước mặt Trần Giản, nhận lấy tờ tiền kia từ tay người phụ nữ.
"Cảm ơn chị, làm phiền rồi." Trần Giản nói.
"Không phiền." Người phụ nữ vừa bước ra khỏi cổng sân vừa quay đầu lại cười hỏi, "Họ gì nhỉ?"
"Em họ Trần." Trần Giản đáp.
"Lát nữa gặp." Người phụ nữ vẫy tay.
Hai người họ đi dọc con đường nhỏ vào bên trong.
Trần Giản thả Nấm nãy giờ bị cậu khều lên bằng chân xuống đất, vỗ đầu nó: "Đừng có sủa linh tinh!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!