Trần Giản đi theo sau Thiện Vũ, nhìn gáy anh, thấy người này thật khó đoán.
Từ nhỏ đến lớn cậu trải qua bao nhiêu chuyện, gặp không ít người, nhưng riêng Thiện Vũ có lẽ chỉ có thể xếp vào một trường phái riêng biệt.
Không cần nghĩ cũng biết bên Chẩm Khê là đám anh em Tiểu Phan, Trần Giản còn gần như đoán được là những đứa nào tới, cả cái trấn nhỏ này, bao gồm cả trấn cũ bên kia nữa, đều rất phiền, nhưng hầu hết chỉ có thể chịu đựng.
Cách hành sự rõ ràng không hiểu và cũng không định tìm hiểu về tình huống hiện tại của Thiện Vũ khiến cậu khá lo, lỡ như làm đám kia điên lên thì đừng nói là mấy tháng, có khi mấy tuần thôi cũng có người không chịu nổi rồi.
Không, không có lỡ như, Trần Giản cảm giác chỉ cần Thiện Vũ mở miệng thôi là không có lỡ như cái gì hết.
"Cậu đi lên trước đi." Thiện Vũ tự dưng quay lại, nói.
"Chỉ là đường thẳng thôi mà." Trần Giản nhanh chân bước lên phía trước anh, "Vẫn phải dẫn đường à."
"Sợ cậu mật báo." Thiện Vũ nói thẳng.
Trần Giản trầm mặc giây lát mới quay lại nhìn anh: "Anh coi tôi cùng một giuộc với bọn họ?"
"Không phải." Thiện Vũ nói, "Tính tôi rất thận trọng, nếu sợ có xung đột thì cậu gọi điện thoại khuyên họ rời đi cũng được."
"Chỗ nào anh thể hiện ra anh là người rất thận trọng?" Thật ra Trần Giản không khuyên nổi mấy người bên kia, nhưng cậu muốn thuyết phục lại Thiện Vũ, 6000 một tháng, ít nhất cũng phải để cậu lấy được hai tháng chứ, cậu thành khẩn nhìn Thiện Vũ, "Anh cũng biết là cần phải tìm hiểu về tình hình kinh doanh của trấn nhỏ, sao không tìm hiểu thêm chút về tình hình cư dân?"
"Trấn nhỏ liếc mắt một cái có thể thấy được hầu như toàn bộ, nhưng người có nhìn cả đời cũng chưa chắc đã thấu." Thiện Vũ nói, "Lười tìm hiểu."
"Anh không định làm việc lâu dài ở đây đúng không?" Trần Giản hỏi.
"Lo cho món lương gấp ba của cậu à?" Thiện Vũ cũng hỏi.
"Tiền lương 2000 tôi còn làm được hơn nửa năm, 6000 mà bảo không lo thì tôi không nói nổi." Trần Giản cũng thẳng thắn đáp thật.
"Lát nữa đưa cậu." Thiện Vũ nói.Lưu Ngộ rất nghe lời, đứng ở ngã tư chờ bọn họ.
Vừa thoáng thấy bọn họ từ đằng xa đã chạy tới, ngay khi nhìn thấy Trần Giản, cậu ta mới hiểu ra: "Anh, người thứ sáu mà anh bảo là Trần Giản à? Anh bảo còn một người đang ở bên cạnh anh!"
"Đừng có quy chụp linh tinh!" Trần Giản nói.
"Bọn họ còn ở đó không?" Thiện Vũ hỏi.
"Còn." Lưu Ngộ nói, "Không thấy họ ra, em vốn định hỏi thăm bà chủ ở quán trọ hôm qua xem bọn họ là ai, nhưng không thấy chị ấy đâu cả."
"Đứng đây chờ." Thiện Vũ xoay tay cầm, lái về phía con đường nhỏ.
"Em đi với anh." Lưu Ngộ không do dự.
Thiện Vũ không nói gì, chỉ quay đầu nhìn cậu ta.
Lưu Ngộ dừng bước.
"Lát nữa anh gọi cho mày." Thiện Vũ nói.
Motor của Trần Giản đỗ cạnh tường trong sân, rất quy củ.
Còn có năm chiếc motor khác đỗ lộn xộn trong sân, có mấy người đang ngậm thuốc lá ngồi túm tụm quanh bàn đá nhỏ đánh bài.
Trời đã không còn nóng nữa, sớm tối còn hơi lạnh, vậy mà có hai người c** tr*n.
Chắc là để làm lộ cái hình xăm chẳng rõ ý nghĩa sau lưng.
Nhìn thấy Thiện Vũ xuất hiện trên chiếc xe lăn, bọn họ đều không cử động, vẫn nhìn chằm chằm vào bài trên tay.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!