Chương 48: (Vô Đề)

"Sao vậy?" Hồ Bạn chạy tới từ quầy bar bên kia.

"Bị ngã." Tam Bính vui vẻ nói, "Giạng chân tè he trượt xuống cầu thang."

"Cậu còn cười được!" Hồ Bạn trừng mắt liếc cậu ta rồi nhìn Trần Giản, "Có bị…"

Còn chưa kịp nói hết, cô đã không nhịn được cười: "Có bị… thương không…"

"Không." Trần Giản xách chiếc vali đặt lên mặt bàn bên cạnh, mở ra, "Đây là chút quà nhỏ ông chủ Thiện mua cho mọi người…"

Trong vali là từng chiếc túi giấy được đóng gói rất xinh.

"Uầy ——" Hồ Bạn phấn khởi chạy tới, "Nhà ai có ông chủ tốt thế này!"

"Mua chuộc lòng người, mua chuộc lòng người." Tam Bính cũng bưng cái bát sấn lại gần.

"Trần Nhị Hổ mà nghe thấy sẽ đánh cậu cho coi, dám bắt chước cách nói chuyện của anh ta." Hồ Bạn cầm một cái túi giấy lên bóc.

"Ảnh mới đi ngủ xong." Tam Bính cười nói, "Mấy hôm nay gắng gượng gần chết, chắc chịu không nổi nữa rồi."

Trần Đại Hổ đã bị kết án một năm bốn tháng, tựa như đợi chiếc giày còn lại rơi xuống [1], có thể thấy sau khi nhận được tin tức đó, Trần Nhị Hổ cảm giác nhẹ nhõm như ván đã đóng thuyền, song hắn vẫn không chịu về nhà.

[1] Câu idiom tiếng Anh "Wait for the other shoe to drop", nghĩa là đợi xem một chuyện dở dang sẽ kết thúc ra sao, thường là chờ một điều gì không tốt đẹp cho lắm; chờ kết quả xấu còn lại.

Vẫn kiên quyết chiếm đóng cái giường trong cùng của ký túc xá nam.

Có chết cũng không chịu về nhà gặp bố mình.

Trong một khoảnh khắc Trần Giản đột nhiên liên tưởng tới Thiện Vũ cũng không chịu về nhà gặp bố mẹ y chang vậy.

Dù hoàn cảnh không hề giống nhau.

Mẹ của Thiện Vũ tuy đem đến cảm giác áp chế rất mạnh mẽ nhưng nhìn chung thì vẫn ôn tồn điềm đạm. Bố của Trần Nhị Hổ không ôn hòa được như thế, tốt bụng thì tốt bụng thật nhưng tính khí hơi nóng nảy, sau khi ly hôn với mẹ của Trần Nhị Hổ ông ta một mình nuôi dạy hai đứa con trai, tuy cách giáo dục rất cứng rắn nhưng ai cũng biết ông thương hai đứa con này đến nhường nào, bằng không đã chẳng dạy nên cái loại thất bại như Trần Đại Hổ…

Cũng may ký túc xá Đại Ẩn hiện không thu phí ở nên Trần Nhị Hổ có thể thoải mái ở lại trong ký túc xá.

Không chừng sẽ ở đến tận Tết.

Hồ Bạn mở túi giấy ra, ngoại trừ đồ ăn vặt đặc sản các kiểu ra thì còn có một cái túi may mắn nho nhỏ.

"Thích quá đi." Hồ Bạn sung sướng vỗ ngực, "Trái tim tôi đã bị mua chuộc rồi."

"Sao nghe khiếp vậy." Tam Bính cầm một cái túi, mở túi lấy gói thịt bò khô ra trước.

Trần Giản đặt phần của Đậu Đỏ sang một bên, định mai lúc nào đi lấy xe máy cho Tam Bính thì mang qua luôn.

"Anh không lấy phần của mình à?" Hồ Bạn hỏi.

"Tôi lấy túi may mắn là được, đồ ăn mọi người chia nhau đi." Trần Giản nói.

"Nếu mày đã nói vậy thì…" Tam Bính lập tức mở túi của cậu ra, lấy gói thịt bò khô trong đó bỏ thêm vào túi mình.

"Mày đổi trực tiếp luôn là được rồi mà, không phải sao?" Trần Giản nói.

Tam Bính ngẩn người: "Ờ ha."

Trần Giản không nói gì.

"Bảo sao mày được làm quản lý." Tam Bính nói.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!