Khoảnh khắc anh ôm lấy Trần Giản, vành tai hai người cọ qua nhau nhẹ nhàng.
Giữa cái chạm nhẹ đến mức gần như không thể phát hiện ra ấy, tất thảy thanh âm tĩnh lặng bên tai đều biến mất.
Không còn nghe tiếng sông chảy, không còn nghe tiếng gió lùa, tiếng côn trùng khe khẽ rả rích, bao gồm cả tiếng hít thở của Trần Giản – đều biến mất vào khoảnh khắc anh ôm lấy Trần Giản.
Nhưng, có một âm thanh quay lại rất nhanh giữa thinh lặng, lướt thật nhẹ qua tai.
Là nhịp hô hấp của Trần Giản.
Trong vòng hai mươi giây, ngoại trừ tiếng hô hấp đó, Thiện Vũ không còn nghe được bất cứ âm thanh nào khác. Anh không cử động, không buông Trần Giản ra, cũng không mở miệng nói chuyện.
Thời gian cảm tưởng đã trôi qua rất lâu, nhưng dường như cũng chỉ mới mấy giây đồng hồ.
Lúc hơi nghiêng đầu Thiện Vũ lại chạm phải vành tai Trần Giản một lần nữa, trong gió đêm lạnh đến mức khiến anh muốn rùng cả mình, tai Trần Giản lại ấm sực. Vòng tay Thiện Vũ ôm quanh Trần Giản buông lỏng, tư thế ôm mặt đối mặt này khiến Trần Giản không thể tát vào mặt anh, nhưng có thể thúc khuỷu tay, cũng có thể nâng đầu gối đạp mạnh, thậm chí có thể đập thẳng đầu vào anh…
Ngay khi anh định buông tay lùi về sau, Trần Giản cử động.
Trần Giản giơ tay vòng ra sau lưng anh, ôm lấy anh.
Không giống như cái duỗi tay che mắt ngỡ gần ngỡ xa lúc ở bệnh viện cùng anh, cái ôm này rất đỗi chân thực. Đầu tiên là nhẹ nhàng vòng lấy, hơi khựng một chút rồi sau đó siết chặt lại.
Cánh tay vừa chực rời đi của Thiện Vũ cứ thế giơ lên nửa chừng giữa không trung, không dám động đậy như thể sợ rằng lỡ tư thế của một khớp xương nào đó không đủ đẹp sẽ khiến Trần Giản giật mình rời đi mất.
"Tay anh sao lại thế này?" Giọng Trần Giản rất trầm, nhưng ở ngay bên tai.
"Không sao cả." Thiện Vũ nói, "Về sẽ kể cho cậu."
"Ừm." Trần Giản đáp,
Trầm mặc vài giây, Trần Giản buông lỏng tay.
Thiện Vũ cũng buông tay theo.
Khoảnh khắc được thả lỏng cảm giác lưng mình mỏi nhừ.
"Anh…" Trần Giản nhìn anh, "Về từ bao giờ thế?"
"Hai mươi phút trước." Thiện Vũ nói.
Trần Giản sửng sốt, quay người đi về phía xe máy bên kia: "Ăn tối chưa?"
"Chưa." Thiện Vũ nói.
Bước chân Trần Giản hơi khựng lại, cậu quay đầu nhìn anh: "Sao không… ăn cơm trước?"
"Cậu bán điện thoại đi trả nợ rồi à?" Thiện Vũ hỏi.
Trần Giản dừng lại, lấy điện thoại trong túi ra, bật sáng màn hình, đợi vài giây, màn hình lại đen.
"Không có tín hiệu, đợi tôi khởi động lại một chút." Trần Giản cúi đầu nhìn điện thoại, "Cái điện thoại này cũ rồi, nhiều khí có tín hiệu cũng không lên, phải khởi động lại."
Thiện Vũ không nói gì, im lặng cùng Trần Giản đợi điện thoại cậu khởi động lại. Một lát sau, màn hình điện thoại sáng lên lần nữa, sau đó là một tràng ting ting bíp bíp từ đủ thể loại âm thanh thông báo.
"Công việc bận rộn quá ha." Thiện Vũ nói.
Trần Giản không đáp, cậu bấm bấm lên điện thoại – chắc là mở tin nhắn của Phạp thiện khả trần, sau khi xem qua xong thì đi về phía anh.
"Lúc ấy tôi… ở trong núi." Trần Giản nói, "Không có tín hiệu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!