Chương 46: (Vô Đề)

Hai hôm ra ngoài Thiện Vũ ngủ không ngon giấc lắm, một là thay đổi chỗ nằm nên không ngủ được, hai là mấy năm rồi không gặp lại đám Nhạc Lãng, tuy trước đó toàn trốn tránh nhau nhưng đến khi thực sự gặp mặt lại vẫn có rất nhiều điều muốn nói.

Mọi người vẫn y như trước đây, cơm nước xong quay về khách sạn, leo lên giường lên sô pha vừa uống rượu vừa trò chuyện.

"Sau này anh thường trú ở cái trấn nhỏ đó luôn…" Tiểu Lộ dựa vào sô pha cau mày.

"Này." Nhạc Lãng nằm trên giường chỉ vào cậu ta, "Mày đừng có đày ải nó đi như thế, mày có tin nó ngay lập tức làm như lời mày nói, không quay trở lại nữa không?"

"Ở thêm một thời gian nữa." Thiện Vũ ngồi trên chiếc ghế bành cạnh giường, vân vê lon bia trong tay, "Nhà nghỉ vừa mới được hoàn thiện, kỳ nghỉ dài đợt trước kinh doanh rất khá, sắp tới có tuyết rơi chắc chắn cũng sẽ bận rộn."

"Là bận đến Tết mới về được à?" Đại Khang nói.

Thiện Vũ hơi khựng lại, gật đầu: "Ừ."

Nhạc Lãng nhìn anh: "Tết có về nhà không?"

Thiện Vũ nghiêng đầu đi, nhìn cảnh đêm bên ngoài cửa sổ sát đất.

Khách sạn này không quá gần nhà anh, nhưng nhìn từ căn phòng ở tầng bốn mươi hơn vẫn có thể thấy được vị trí nhà anh, một khu dân cư sáng đèn nằm cách một con đường phía sau quảng trường.

"Có về không thì báo trước với bọn tao một tiếng." Nhạc Lãng nói, "Lỡ như Tết này tao với vợ tao không biết đi đâu thì sẽ tới chỗ mày đón Tết Nguyên Đán."

"Bọn em cũng đi." Tiểu Lộ nói.

Thiện Vũ nhìn cậu ta với Đại Khang, rất lâu sau vẫn không nói gì.

"Không chào đón à?" Tiểu Lộ cũng nhìn anh.

"Trước đây tao đã nói rồi, mong mấy đứa đều bình an." Thiện Vũ nói, "Mấy đứa muốn làm cái gì thì hãy cứ làm…"

"Thế sao anh Lãng thì không cần mong bình an?" Tiểu Lộ hơi khó chịu cau mày.

"Thì tao vẫn bình an bao năm nay mà." Nhạc Lãng nói.

"Nó khác với bọn mày, nó là cáo già, sẽ không dễ dàng để bản thân rơi vào rắc rối." Thiện Vũ nói, "Bọn mày còn nhỏ, ý tao không phải bảo bọn mày chắc chắn sẽ gặp phiền toái, nhưng cứ tránh xa một chút thì hơn."

"Làm bạn bè còn không được nữa." Đại Khang đứng dậy, sải bước đi tới mở cửa phòng bỏ ra ngoài, "Cũng là bạn bè lăn lộn với nhau bao nhiêu năm, dù chỉ là ngựa con thì cũng đừng phân biệt đối xử như thế…"

"Đm, đấy có phải ý nó đâu!" Nhạc Lãng kêu lên nhưng cánh cửa đã đóng lại, anh ta đành phải chỉ Tiểu Lộ, "Mày nhanh, đi theo nó đi."

"Vâng." Tiểu Lộ thở dài, đứng dậy đuổi theo.

"Sau này mấy lời như thế cứ để tao nói." Nhạc Lãng nhìn Thiện Vũ, "Hai đứa nó thực sự coi mày là đại ca đấy."

"Ừ." Thiện Vũ ngửa đầu nốc cạn lon bia, nắm bẹp dí cái lon trong tay rồi ném vào thùng rác đằng trước mặt.

"Thật ra cũng không cần phải… vạch rõ giới hạn như thế." Nhạc Lãng nói, "Tao sợ đến một ngày nào đó mày cũng vạch ra với cả tao."

"Không đâu, tao cũng sẽ không làm thế với hai đứa nó." Thiện Vũ quay đầu tiếp tục nhìn ra ngoài cửa sổ, ngẩn ngơ một lúc, đầu ngón tay quẹt nhẹ qua khóe mắt, "Chỉ là tao sợ chúng nó cách khỏi rắc rối chưa đủ xa thôi."

"Bây giờ hai đứa nó đang đi làm ổn lắm rồi." Nhạc Lãng nói, "Tao còn đang ở đây quan sát chúng nó mà."

"Mày kết hôn còn không thèm mời tao." Thiện Vũ nói.

"Tao kết…" Nhạc Lãng ngẩn người, đoạn chỉ vào anh mà mắng, "Con mẹ mày nữa! Lúc tao kết hôn thì mày đang ở đâu hả?"

Thiện Vũ cười cười.

"Bữa nào nhớ đưa bù tiền mừng cho tao." Nhạc Lãng nói rồi đứng dậy cầm lấy một viên kẹo bạc hà trên bàn trà đặt vào tay anh, "Ăn kẹo cưới này."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!