Thiện Vũ một tay cầm dao một tay ấn gáy Phương Húc, đầu gối đè lên mông Phương Húc, Phương Húc dưới chăn chỉ có thể cử động tay và chân đang liều mạng vẫy vùng. Song hắn không thể nhìn được ai cả, chỉ có thể thấy mép chăn liên tục phồng lên rồi lại lõm xuống.
Cùng với tiếng la hét thảm thiết van lơn của hắn phía dưới lớp chăn.
Có lẽ là vì mũi bị đè xuống nên thanh âm cũng có phần biến dạng: "Tao xin lỗi Thiện Vũ —— A —— Cứu với —— Nhạc Lãng —— Anh Lãng ơi ——"
Khi Nhạc Lãng và mấy đứa Tiểu Lộ xông vào phòng thì Thiện Vũ đã đâm xuống nhát dao thứ ba. Tốc độ rất nhanh, thoáng nghe được cả tiếng gió từ động tác tay giữa không trung.
Cả ba nhát dao đều đâm vào lưng Phương Húc.
Qua lớp chăn.
Nhạc Lãng vươn tay tới quơ quơ hòng giữ lấy cánh tay Thiện Vũ mà không thành công, Thiện Vũ cứ từng nhát từng nhát dao băm bổ xuống đến bốn năm lần, lần nào cũng rất nặng nề.
Có thể nghe được những tiếng phập phập bị bóp nghẹt.
Lông vũ liên tục bay ra từ vùng chăn bị cắt theo mũi dao.
…Có thể nghe thấy tiếng bị bóp nghẹt?
Nhạc Lãng khựng lại, kéo Tiểu Lộ và Đại Khang đang cố gắng ôm lấy Thiện Vũ ngăn anh lại trong vô vọng ra.
"Anh Lãng?" Đại Khang khó hiểu nhìn Nhạc Lãng.
Nhạc Lãng không nói gì, chỉ nhìn Thiện Vũ.
Thiện Vũ không dừng lại, con dao nắm trong tay vẫn không ngừng đâm vào chăn, đâm từ lưng đến eo rồi xuống tới chân.
Sau mười mấy nhát, trên chăn bắt đầu xuất hiện vết máu.
Phương Húc phía dưới vẫn còn đang r*n r*.
Nhắm trúng thời cơ ngay lúc động tác Thiện Vũ vừa chậm lại, Nhạc Lãng lập tức xông lên tóm lấy cổ tay anh.
Thiện Vũ thở hổn hển, cuối cùng cũng chịu dừng.
Mà Phương Húc vẫn còn chưa chịu câm: "Cứu với…"
Thiện Vũ buông tay đang ấn đầu Phương Húc ra, chậm rãi đứng dậy, vứt con dao sang một bên. Anh cúi đầu nhìn, máu rỉ ra không ngừng từ vết cắt giữa lòng bàn tay.
"Mẹ kiếp." Nhạc Lãng chửi một câu, cũng không biết là muốn chửi ai.
Thiện Vũ nắm đến một nửa lưỡi dao trong tay.
Nhạc Lãng đi tới xốc chăn lên, Phương Húc lập tức ôm đầu co rúm lại một cục.
Có thể thấy được mấy chấm máu trên lưng áo hắn, mũi dao đâm xuyên qua chăn, nhưng vì Thiện Vũ không chừa phần lưỡi dao ra quá nhiều nên có khi vết thương trên người Phương Húc còn chẳng sâu bằng vết cắt trong tay Thiện Vũ.
Nhưng đ*ng q**n thì đã ướt nguyên một mảng.
"Mày gào cái chó gì?" Nhạc Lãng cau mày hỏi.
Cuối cùng Phương Húc cũng im lặng, sửng sốt hồi lâu mới đột ngột trở mình, hắn ngồi dưới đất vòng tay ra sau s* s**ng khắp lưng mình một lúc, sau đó ngơ ngẩn nhìn Thiện Vũ.
"Sếp Phương." Thiện Vũ đi tới trước mặt Phương Húc, cúi xuống lau tay lên áo hắn, chẳng mấy chốc vùng ngực Phương Húc đã bị chà đầy máu là máu. Anh nhìn Phương Húc, gằn từng chữ: "Mày nợ tao, nợ thời gian của tao, tiền bạc của tao, sự tín nhiệm dành cho bạn bè của tao, sự kì vọng của bố mẹ tao."
Phương Húc vẫn không nhúc nhích.
"Tao không cho mày thành tàn phế, vì mày không xứng… Cả đời này, tao không bao giờ muốn nhìn thấy mày, nghe đến mày thêm một lần nào nữa." Thiện Vũ nói.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!