Chương 44: (Vô Đề)

Trần Giản ngồi xổm trong đình ngoài homestay, cầm điện thoại của Chu Nhạc Thành đọc bài đăng của anh ta.

Thời gian viết bài đã từ khá lâu rồi, chừng đâu bắt đầu viết từ hơn nửa năm trước, lúc ấy bệnh của Chu Nhạc Thành đã di căn vào tận xương cốt, vì phát hiện quá muộn nên chỉ còn rất ít phương pháp có thể dùng để điều trị…

Chu Nhạc Thành quyết định từ bỏ việc trị liệu đau đớn mà lại gần như không có khả năng cải thiện cơ hội sống sót của mình.

"Sau nhiều năm bán mạng như thế, tôi quyết định nghỉ ngơi một chút, dành chút thời gian cuối cùng để cảm nhận trọn vẹn cuộc sống mà mình chưa từng được trải nghiệm, đi ngắm nhìn thế giới mà mình chưa từng được gặp qua…"

"Tôi muốn nhìn ngắm lại nhân gian."

Bài đăng đó rất hot, có rất nhiều người ngày ngày đợi xem anh ta cập nhật, nếu cập nhật chậm còn có người lo lắng cho tình trạng sức khỏe của anh. Trần Giản không đọc kĩ lắm, dù sao bài đăng này cũng gợi lại cho cậu rất nhiều kí ức.

Cậu đã mơ hồ nhớ về những ngày tháng cuối cùng của mẹ mình.

Mẹ cậu gần như chưa bao giờ rời khỏi nơi này, không được trải nghiệm cuộc sống nhiều hơn, cũng chưa từng được đến một thế giới rộng lớn hơn. Những tháng ngày cuối đời, điều bà cảm nhận được chỉ là sự dày vò nhân đôi từ cơ thể đau ốm và số tiền nợ ngày một tăng mà chẳng tài nào trả hết.

Câu chữ của Chu Nhạc Thành rất đỗi đơn giản, không hàm chứa xúc cảm rõ ràng mà đều chỉ miêu tả một cách thẳng thắn nhất.

"Nước biển và gió biển nhớp nháp mang lại cảm giác rất "mùa hè". Tôi đào cái hố trên bãi cát, một bạn nhỏ đã giúp chôn tôi vào trong đó, tôi chỉ nằm hai mươi phút rồi vùng dậy như xác chết, thế mà đến ngày thứ ba tự dưng vẫn còn sờ thấy hạt cát trên người…"

"Quán mà tài xế giới thiệu không ngon chút nào, tôi ăn được mấy miếng phải gói lại mang đi, về nhà nghỉ rửa lại hai nước rồi mang đi cho chó hoang ăn, nhưng nó không ăn…"

"Trời mưa, hôm nay không dám ra ngoài, bây giờ tôi rất dễ dính cảm, tinh thần muốn tiến về phía trước nhưng thể xác lại ở trong trạng thái sa sút đến bất lực… Hôm qua thuốc tới nơi, tôi vẫn quyết định uống thuốc đúng giờ để tránh xuất hiện tình trạng phải từ bỏ thân thể đột ngột…"

Trần Giản đoán "thuốc" ở đây là chỉ đống thuốc chống trầm cảm kia.

Nỗi đau đớn của anh ẩn chứa trong những câu từ vụn vặt bình thản ấy.

Lướt về sau mười mấy trang, Chu Nhạc Thành tới trấn nhỏ.

"Một chốn "cổ trấn trăm năm" nhân tạo nhưng tuổi đời lại chưa tới mười năm, dù tôi không chết vì bệnh tật thì cũng khó có thể đợi được đến khi nó thật sự đủ trăm năm cho xứng với danh xưng trước khi chết…"

Trần Giản cười cười.

"Thú vị thật, cái homestay này hơi giống hang ổ của bọn thổ phỉ…"

Cái quái gì vậy?

Trần Giản liếc nhìn Chu Nhạc Thành.

"Người tưởng là bảo vệ – mà đúng là bảo vệ thật – nhìn y như côn đồ, cái loại côn đồ võ vẽ không tốt mấy nhưng rất dám đánh nhau… Quản lý nhà nghỉ có vẻ vũ lực cao, không dễ động vào, mặt mũi lạnh tanh… Cô gái tóc thắt bím ở quầy lễ tân lại là người trông có cảm giác an toàn nhất, nhưng cánh tay xăm đầy…"

Trần Giản vốn dĩ không quá để ý đến những điều này, nhưng nghe Chu Nhạc Thành miêu tả như vậy, chính cậu cũng có cảm giác đây không phải một nhà nghỉ kinh doanh đứng đắn gì.

"Để khuấy động các bạn một chút, hôm nay homestay có trộm, giữa đêm hôm tất cả nhân viên cùng hành động, thậm chí có đến chục khách cũng chạy ra theo… Lâu lắm rồi không có cảm giác nhiệt huyết sôi trào như thế… Tiếc là không đủ sức lực, chứ không tôi cũng đi…"

"Hôm nay đi dạo một vòng quanh nhà nghỉ, gặp được ông chủ… Bị thương ở đùi, trông y như một mafia sau tấm rèm đen đã thoái ẩn giang hồ…"

Lúc đọc đến câu này Trần Giản hơi nhíu mày.

Đây hẳn là cái hôm Chu Nhạc Thành đi tìm phòng tự sát bị cậu và Thiện Vũ bắt gặp. Nếu trong một bài đăng đang hot như thế này mà nhắc đến việc Đại Ẩn có căn phòng từng chết hai người, Thiện Vũ sẽ phải tạo tin nhảm lớn cỡ nào cho mình mới có thể dập được lời đồn đại này?

Cậu quét nhanh qua mấy lượt, phát hiện ra Chu Nhạc Thành không hề đề cập đến chuyện này. Thậm chí bấy giờ cậu mới để ý Chu Nhạc Thành không nói đến bất cứ thông tin cụ thể gì, toàn bộ chuyến du lịch chỉ có một địa điểm lớn, còn cụ thể ăn quán nào ngủ nhà nào, anh đều không nhắc tới tên.

Trần Giản liếc mắt nhìn Chu Nhạc Thành.

"Không ai biết cụ thể tôi đã đi những đâu cả." Chu Nhạc Thành nói, "Tôi muốn chuyến đi này không quá thực đối với những người khác, cũng mong nó chỉ như một giấc mộng với bản thân mình."

Trần Giản không nói gì.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!