Hối hận rồi.
Không nên ngồi ở đằng sau.
Thiện Vũ ngồi ở ghế thứ hai đếm ngược từ dưới lên, cái mông nhảy nhót dọc con đường gồ ghề theo xe chạy. Quả thực đằng trước rất bừa lại còn rất bẩn, không những có một cái chuồng gà mà lúc sau còn mang lên thêm mấy sọt thổ sản nữa, nhưng đằng sau cũng chẳng khá khẩm hơn là bao.
Bên cạnh là một bà lão bế theo đứa cháu gái, trong tay đứa cháu gái ôm một con chó cỏ bé xíu. Con chó liên tục cắn vạt túi trên tay áo Thiện Vũ, bé gái liên tục khóc lóc còn bà lão thì liên tục mắng con bé.
"Mỗi con chó thôi mà, bán thì bán đi, đằng nào con đi học chẳng bỏ bê nó…"
"Con chăm nó mà, hôm nào về con cũng cho nó ăn." Bé gái nói.
Thực sự rất ồn ào, Thiện Vũ giật ống tay áo khỏi miệng con chó, nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, mà vì tựa sát quá nên lại đập trúng đầu lên cửa kính.
"Không được cắn người ta!" Bà lão vỗ lên đầu con chó.
Chó con sủa một tiếng, càng ư ử to hơn.
Thiện Vũ quay đầu lại nhìn bà lão.
Bà lão cũng nhìn anh.
"Bà tới trấn cũ hay vào thành phố?" Thiện Vũ hỏi.
"Thị trấn." Bà lão nói.
"Đi bán chó ạ?" Thiện Vũ lại hỏi.
"Không bán." Con bé con nói.
"Đúng vậy, sau khi sinh được một lứa chỉ còn mỗi con này." Bà lão nói, đoạn đá một cái rổ dưới chân, "Với cả đống nấm này…"
"Bà bán được bao nhiêu?" Thiện Vũ hỏi.
"Bán chẳng bao nhiêu cả, hôm nay hái ít lắm, cũng chỉ 40 tệ là cùng." Bà lão lại đánh con chó phát nữa, "Tính cả chó thì có thể bán được khoảng một trăm."
Nghe đến đây, đứa bé gái lại ôm con chó khóc ré.
"Bán đi mua quần áo mới cho con đó." Bà lão nói, "Đừng khóc nữa, sau này lại đẻ tiếp mà."
"Đẻ rồi lại bán." Con bé lau nước mắt, "Con không cần quần áo mới."
"Con chó bé thế này cũng chỉ 30 thôi." Thiện Vũ nói.
"Nuôi một thời gian rồi đấy, gì mà có 30." Bà lão nói, "Đã 10kg rồi!"
"Không bán." Đứa bé gái nhấn mạnh lại lần nữa.
Thiện Vũ lấy ví rút ra một tờ một trăm đưa cho bà lão: "Cháu mua cả chó lẫn nấm."
Bà lão ngẩn người, nhận tiền.
"Bà đừng mắng nữa." Thiện Vũ nói, "Ồn muốn chết."
"Cháu cũng đừng khóc nữa." Thiện Vũ lại nhìn cô bé kia, "Biết trấn Hồng Diệp không?"
"Có ạ." Cô bé gật đầu, "Vừa mới qua chỗ đó."
"Xuống xe đi dọc con phố đến cuối đường, homestay Đại Ẩn." Thiện Vũ vừa nói vừa lấy mất con chó từ tay cô bé nhét vào trong áo khoác của mình, con chó ló đầu ra, anh bèn ấn đầu nó xuống rồi kéo khóa lên hết cỡ, "Chó của cháu sẽ ở chỗ đó, sau này nếu muốn gặp nó thì cháu cứ tới đó."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!