Tạm thời chưa vội nghĩa là sao?
Chưa vội mà giờ anh lại lập tài khoản mới.
Lại còn add một người.
Để giám sát quản lý hả…
Trần Giản không nói gì, bỗng dưng có cảm giác rất khó tả.
"Ừm." Cậu đáp, nhanh chóng rời khỏi tin nhắn riêng với Thiện Vũ.
Thiện Vũ cũng không nói gì nữa, anh uống cà phê và ăn bánh quy nhỏ mình tự đem theo, nhìn cô thợ tạo mẫu tóc tự học thành tài và cái đầu tập sự của cô bên ngoài kia. Trần Giản cũng đang nhìn, nếu thật sự không thể trốn được khỏi quả đầu Afro đó, cậu muốn xem tóc Tam Bính sẽ thành cái dạng gì sau khi uốn trước đã.
Thiện Vũ xem một lúc cho đến khi uống hết cà phê thì đứng dậy, mang theo bánh quy nhỏ của mình đi tới quầy lễ tân và đặt một nắm trước mặt Trần Nhị Hổ, sau đó bước vào thang máy.
"Ý gì vậy?" Trần Nhị Hổ ngẩn người, chưa kịp phản ứng lại.
"Ông chủ Thiện mua từ thành phố về đấy." Trần Giản nói.
Trần Nhị Hổ trầm mặc rất lâu mới hiểu ra, kêu lên: "Đm, tao không hề có ý đó!"
"Ổng quan tâm đếch gì mày có ý đó hay không." Trần Giản nói, "Nói chung là ổng có ý đó."
Điện thoại vang lên.
Trần Giản cầm lên xem.
[Phạp thiện khả trần] Mang cơm lên giúp tôi.
Trần Giản chưa quen lắm, suýt nữa còn tưởng là tài khoản nào của mình tự gửi cho chính mình.
Cậu nhìn thoáng qua thang máy bên kia, thang máy vừa mới đến tầng hai.
Câu này không thể nói miệng được hay sao?
[Trần ngư lạc nhạn] Ừa.
[Phạp thiện khả trần] Khi nào ai đấy giúp cậu uốn tóc Afro nhớ nhắc tôi tới xem nhé.
Trần Giản ngó chăm chăm câu đó tới chừng mười giây mới hiểu ra "Ai đấy" là chỉ Hồ Bạn.
Khoảnh khắc đó cậu thậm chí cạn lời đến mức phì cười.
[Trần ngư lạc nhạn] Ừ.
Hôm nay vì không có khách ăn ở đây nên bữa cơm nhân viên đa dạng món lạ thường, song không chỉ vì Triệu Phương Phương có thì giờ nấu cơm.
"Chúc mừng ông chủ Thiện đã có thể đi lại." Triệu Phương Phương nói.
"…Thật ra ổng vẫn luôn có thể đi lại mà." Tam Bính nói, đội một cái bao trùm đầu.
"Ít nhất hiện giờ trên đùi không còn nẹp nữa." Triệu Phương Phương nói, "Lần trước gặp chuyện ầm ĩ, tôi thực sự đã sợ cái nẹp đó sẽ chọc đứt xương cậu ấy."
Lúc nghe câu đó, Trần Nhị Hổ cúi đầu lùa hai miếng cơm.
"Chị Triệu, chị xới một phần riêng cho ông chủ Thiện đi." Trần Giản vỗ vai Trần Nhị Hổ, "Em mang lên cho anh ta."
"Sao cậu ấy toàn ăn cơm một mình thế?" Triệu Phương Phương hỏi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!