Chương 41: (Vô Đề)

Thiện Vũ quay đầu nhìn cậu, không trả lời ngay.

Cũng không từ chối trả lời.

Đáng lẽ Trần Giản – trong sự im lặng đó – phải cảm thấy xấu hổ hoặc hối hận vì đã hỏi một câu như thế, nhưng kì lạ thay cậu lại không hề.

Bởi vì cậu nhìn ra biểu cảm của Thiện Vũ đang rất nghiêm túc.

"Bạn tôi… nói với tôi," Thiện Vũ đang suy nghĩ xem nên nói như thế nào, "Cộng sự của tôi được thả ra rồi."

"Cộng sự đã lừa dối gài bẫy anh á?" Trần Giản hỏi.

"Ừ." Thiện Vũ cúi đầu nhìn túi giấy đựng bánh tương hương đã ăn hết trong tay.

"Anh ta lại làm gì? Tìm anh gây rắc rối hả?" Trần Giản lại hỏi, sau một thoáng do dự, cậu mở cửa xe ra, "Anh đợi tôi chút."

Thiện Vũ không nói gì, chỉ nhìn cậu.

Trần Giản nhảy xuống xe, chạy vào tiệm bánh ven đường để mua một cái bánh dứa rồi lại chạy về xe, đưa túi cho Thiện Vũ: "Chưa ăn no đúng không?"

Thiện Vũ nhận lấy cái túi: "Tôi tưởng cậu mua hạt dưa chứ."

"…Nói vớ nói vẩn cái gì đấy." Trần Giản nói.

Siêu thị đồ ăn vặt cách đây nửa con phố lận đó.

Thiện Vũ cầm bánh dứa, trước khi cúi đầu ăn còn tốt bụng trả lời câu hỏi trước đó của Trần Giản: "Nó là bạn từ thuở nhỏ của tôi, rất thân với bố mẹ tôi, sau khi ra tù nó đã đến nhà tôi."

"Đến nhà anh?" Trần Giản sửng sốt, "Hắn lấy đâu ra mặt mũi vậy?"

Thiện Vũ quả thực chưa ăn no, anh cắn mấy miếng đã hết cái bánh dứa.

"Ai biết." Thiện Vũ nói, "Chắc ai vứt ra đường rồi nhặt đại đó."

"Gì cơ?" Trần Giản không hiểu.

"Mặt mũi ấy." Thiện Vũ nói.

"…Bố mẹ anh không đánh hắn à?" Trần Giản nói.

"Họ là người rất tri thức lễ nghĩa." Thiện Vũ rút một tờ giấy chậm rãi lau từng ngón tay, "Nó là bạn của tôi, trước khi biết được tôi muốn tỏ thái độ như thế nào với nó thì bố mẹ tôi sẽ không…"

"Nhưng hắn đã bẫy anh đến như thế rồi cơ mà!" Trần Giản nói, "Tôi mà là bố anh…"

"Này này này…" Thiện Vũ nhìn cậu, "Nói chuyện thì nói chuyện, sao lại còn phải tranh thủ lấy lợi thế vậy hả."

"Nếu anh là…" Trần Giản nói được một nửa lại ngừng.

"Cậu không phải bố tôi thì tôi cũng là con cậu, nhất định phải là quan hệ cha con đúng không?" Thiện Vũ hỏi.

"Nếu anh là anh trai tôi," Cuối cùng Trần Giản cũng vòng ra khỏi quan hệ cha con, "thì tôi đã cho hắn một trận lâu rồi."

Thiện Vũ cười, anh gom túi giấy và giấy lau tay lại đựng trong một cái túi nhỏ: "Về điểm này thì cậu cứ như bạn đồng trang lứa với Lưu Ngộ vậy."

Trần Giản lấy cái túi trong tay anh rồi thẳng tay quăng vào thùng rác ven đường qua cửa sổ xe đang mở.

"Hồi trước họ từng khuyên tôi vì cảm thấy Phương Húc không đáng tin lắm." Thiện Vũ điều chỉnh lưng ghế hơi ngả ra sau, gối lên cánh tay, nhìn về phía trước, "Nhưng tôi tỏ thái độ không cần họ lo, nên họ… cũng không tham gia vào những quyết định của tôi bằng thái độ của riêng mình nữa."

"Như thế mà họ… cũng yên tâm sao?" Trần Giản không có nhiều thời gian ở cùng với bố mẹ, cuộc sống của cậu cũng không có quá nhiều những thời điểm cần phải đưa ra những quyết định trọng đại, không quá hiểu cách sống chung cởi mở đó.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!