Trước mắt tối sầm.
Ngay sau đó lại sáng lên.
Thiện Vũ còn chưa kịp cảm nhận trọn vẹn hơi ấm từ lòng bàn tay Trần Giản trong cơn đau đớn nhức tấy khó nén nhịn, chỉ mới chớp mắt một cái thôi tay Trần Giản đã nhanh chóng chuyển sang lơ lửng không trung, chắn trước mắt anh chợt gần chợt xa.
Thiện Vũ thậm chí có phần bội phục khả năng nắm bắt khoảng cách – chỉ cách nhau một hơi thở này, của Trần Giản.
Anh thở ra thì có thể đụng tới, anh hít vào lại không thể chạm vào.
Song, anh vẫn luôn có thể ngửi thấy được mùi hương trên tay Trần Giản, là mùi gỗ thoang thoảng chứ không phải nước rửa tay ở homestay, chắc là mùi kem dưỡng tay của Trần Giản.
Chà, còn dùng kem dưỡng da tay cơ đấy.
Bảo sao là trầm ngư lạc nhạn.
A đau… A đau đau đau đau đau…
Không nhịn được, anh đột ngột siết tay lại nắm chặt tay phải của Trần Giản, đồng thời cúi thấp đầu xuống hòng nhìn xem thao tác của bác sĩ qua kẽ ngón tay trái Trần Giản.
"Sao đã chặn rồi mà anh còn muốn nhìn lén nữa!" Tay Trần Giản cũng dời xuống theo động tác của anh.
Bác sĩ nghe thế cũng bật cười: "Sáng nay tháo nẹp cho một bạn bé cũng y như thế này, sợ nhưng vẫn cứ muốn nhìn."
"Anh ta 26 rồi!" Trần Giản nói.
"Cũng chẳng lạ, cậu ấy 26 rồi vẫn cần có người theo cùng mà." Bác sĩ nói, "Chưa dứt tính trẻ con đâu."
"Không nhìn càng đau hơn." Thiện Vũ nói.
Nói xong lại hối hận.
Trần Giản bỏ tay ra: "Thật không?"
Thật mà.
Nếu nhìn sẽ dự liệu được trước, có thể chuẩn bị sẵn trong lòng.
Nhưng giờ cũng có thể là không đâu.
Thiện Vũ không nói gì, nhìn bác sĩ bắt đầu rút cây đinh thứ ba.
Có lẽ vì đã khá quen với cơn đau và sự nhức nhối này nên cảm giác không còn đau như khi nãy nữa, anh cũng buông lỏng tay nắm Trần Giản.
Ngay sau đó, Trần Giản rút tay ra.
Anh không thể không quay đầu nhìn qua.
Trần Giản đang chắp tay sau lưng, Thiện Vũ vừa liếc mắt nhìn qua, cậu lập tức lại thấy xấu hổ. Tuy không biết tại sao lại xấu hổ, nhưng để Thiện Vũ không nghĩ rằng cậu nóng lòng muốn rút tay lại ngay khi anh vừa bớt đau được một chút, cậu bèn giơ tay ra trước mặt Thiện Vũ cho anh thấy vết đỏ vì bị bấu lấy trên mu bàn tay.
Thiện Vũ không nói gì, vươn tay đón lấy mấy đầu ngón tay cậu, hơi cúi người về phía cậu: "Muốn nhảy một điệu hả?"
…Cái gì cơ?
Trần Giản khó có thể diễn tả được nhận thức của cậu về trạng thái tinh thần của Thiện Vũ lúc này. Ngoại trừ ngạc nhiên, cậu thừa nhận khoảnh khắc đó cậu rất muốn phá lên cười.
"Đừng có nghịch." Bác sĩ rất chuyên nghiệp.
"Dạ." Thiện Vũ buông tay, ngoan ngoãn ngồi thẳng dậy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!