Chương 4: (Vô Đề)

Nói thế nào nhỉ, hôm qua Lưu Ngộ bảo tán gẫu, hôm nay Thiện Vũ lại đòi nói chuyện, Trần Giản thực sự không biết nên nói như thế nào.

Nghe ý của Lưu Ngộ cũng như nhìn thái độ của Thiện Vũ, chắc hẳn anh đã chấp nhận căn nhà ma này rồi, giờ bảo nơi này rất tốt thì là nói dối, mà bảo nơi này không ổn thì cảm giác thật là đả kích người ta.

Người ta lại còn bị què.

"Anh…" Nghĩ vậy, Trần Giản không nhịn được mà hỏi, "Cái chân kia là bị gãy à?"

"Chứ không thì sao." Thiện Vũ xoay xe lăn lại, "Không gãy, tôi có sở thích đeo nẹp trên đùi để tự khiến mình di chuyển bất tiện."

Trần Giản cười: "Không phải trả lời thận trọng thế đâu, tôi chỉ tiện miệng hỏi thôi."

"Tóc xoăn của cậu là xoăn tự nhiên hay uốn xoăn?" Thiện Vũ hỏi.

"Đừng có gọi tôi là tóc xoăn." Trần Giản nói.

"Tôi đâu có gọi cậu là tóc xoăn." Thiện Vũ nói.

Trần Giản suy nghĩ giây lát, hình như không gọi thật: "Nói chung đừng gọi tôi là tóc xoăn."

"Tại sao vậy, bé xoăn?" Thiện Vũ nói.

Trần Giản nhìn anh, nhất thời không biết nên nói gì.

"Nhóc quăn?" Thiện Vũ đổi xưng hô.

"Đi đây." Trần Giản đập bàn, xoay người đi ra cửa lớn.

"Trần Giản." Cuối cùng Thiện Vũ cũng đổi về đáp án chính xác.

Nhưng Trần Giản không dừng lại, cứ tiếp tục đi về phía trước như không hề nghe thấy.

"Cậu có thiếu tiền không?" Thiện Vũ hỏi.

Trần Giản dừng, tiền thì thiếu thật.

Ai mà chẳng thiếu tiền cơ chứ, riêng tiền là lúc nào cũng thiếu.

Trần Giản quay đầu lại.

"Trước tiên, ở đây giúp tôi hai tháng." Thiện Vũ nói, "Tôi trả cậu gấp ba mức lương ban đầu."

Để ngăn mình quay lại ngay lập tức, Trần Giản đưa tay vịn chặt lấy khung cửa, nhìn Thiện Vũ: "Anh nghĩ tôi là loại người như thế sao?"

"Không thử thì làm sao biết được cậu có phải loại người như thế không." Thiện Vũ cử động chân trái, điều chỉnh tư thế ngồi, "Thế cậu có phải không?"

"…Hôm nay thì phải." Trần Giản buông lỏng khung cửa, trở về, "Nhưng có điều kiện."

"Ừ, nói đi." Thiện Vũ cười.

"Đừng gọi tôi là tóc xoăn, bé tóc xoăn, bé xoăn, nhóc tóc quăn, nhỏ đầu xoăn…" Trần Giản nói, "Tóm lại đừng nhắc đến xoăn với quăn, tôi không thích nghe."

"Được thôi." Thiện Vũ nhìn một lọn tóc rũ xuống trán cậu, "Thế cái… tóc uốn lượn này của cậu là uốn lượn tự nhiên hay là làm uốn?"

Trần Giản trầm mặc một chốc: "Xoăn tự nhiên, sau đó có uốn."

"Tiêu chuẩn kép à." Thiện Vũ nói.

"Anh hiểu ý là được, đừng có giả ngu." Trần Giản ngồi lên quầy bar, "Nói cụ thể về mức lương và nội dung công việc trước đã…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!