Chương 39: (Vô Đề)

Đúng vậy, khá là ăn ý.

Có điều sự ăn ý này khá là khó nói.

Cũng may Trần ngư lạc nhạn đã vớ được một điểm cho đội Đậu Đại Ẩn bằng bế nguyệt tu hoa, nên nhiệm vụ của Trần Giản và Thiện Vũ coi như đã hoàn thành.

Trần Giản ngồi xuống lại một góc sô pha, bên tai toàn là những thanh âm hỗn độn.

Uống được hai ngụm Coca, cậu mới nhận ra Thiện Vũ không quay lại ngồi cùng. Khi ngước mắt nhìn lên, Thiện Vũ đang nhìn về phía cậu, nhưng người thì đã chạy tới cạnh cửa rồi.

Trần Giản sửng sốt.

Thiện Vũ nghiêng đầu về phía cậu, nói bằng khẩu hình: "Đi không?"

Trần Giản nhanh chóng đứng dậy, cầm theo gói khoai chiên vừa nãy người ta đưa cho rồi lén lút đi tới chỗ cửa, đi được vài bước mới phát hiện ra vốn chẳng có ai để ý đến bọn họ, thế là chuyển thành nhanh chân bước đi.

Theo sau Thiện Vũ ra khỏi phòng họp, khoảnh khắc cánh cửa khép lại sau lưng, tiếng cười đùa tức khắc nhỏ lại, cậu có cảm giác dường như tất thảy mọi thứ bên trong kia đều đã bị kéo chặt đi thật xa.

Cậu thở hắt một hơi, giơ tay vươn vai, vừa nãy đứng đó có mấy chục giây thôi mà người cậu cứng đơ hết cả rồi.

"Chơi vui không?" Thiện Vũ quay đầu hỏi cậu.

"Ừm." Trần Giản đáp, "Xem mọi người chơi thì thú vị hơn."

"Không quen bị nhiều người nhìn hả?" Thiện Vũ hỏi.

"Không quen lắm." Trần Giản nói.

"Trai đẹp đầu xoăn, từ bé đến lớn đâu thiếu người nhìn ngắm." Thiện Vũ nói, vung tay mở chiếc nạng gấp đang cầm ra, "Mà vẫn chưa quen sao?"

Trần Giản nhìn anh, không nói gì.

"Cậu bảo được gọi là đầu xoăn mà." Thiện Vũ nói.

"Tưởng anh không cần nạng cũng đi được mà?" Trần Giản liếc qua cái nạng của anh, không tranh cãi nữa, tuy cậu không quá hiểu Thiện Vũ nhưng thật sự thì ai chẳng biết đến mồm mép của anh, giờ mà không cho gọi là đầu xoăn không chừng anh sẽ mở miệng ra gọi "Nhạn Nhi" mất.

"Tôi cũng không chống nạng mấy ngày rồi." Thiện Vũ nói, "Kỷ niệm nó tí."

Không những ngứa miệng mà còn cứng miệng nữa.

Trần Giản ra sảnh ngoài xem, Trần Nhị Hổ không còn ngồi ở quầy lễ tân nữa mà đang ngồi cùng con gái của Triệu Phương Phương trước quầy bar.

"Ăn gì thế?" Thiện Vũ hỏi.

"Bánh trôi nước đường." Triệu Phương Phương ló người ra khỏi quầy bar, vẫy tay với hai người, "Chơi xong có đói không? Qua đây ăn một ít?"

"Có trứng không?" Thiện Vũ hỏi.

"Có." Triệu Phương Phương gật đầu, "Cho cậu thêm một trứng, quản lý Trần ăn không?"

"Có ạ." Trần Giản gật đầu, tuy vừa nãy cậu chỉ ngồi thất thần tại chỗ hầu hết thời gian nhưng vẫn có cảm giác hơi đói bụng, cứ như phải vận động trí óc và lao động thể lực vậy.

"Chị Triệu, lát nữa hoạt động trong phòng họp kết thúc không phải dọn dẹp vội." Thiện Vũ ngồi xuống trước quầy bar, "Đằng nào cũng chẳng ai dùng, mai để bọn Tam Bính thu dọn sau."

"Bạn học Lưu nói mấy đứa sẽ dọn dẹp mà." Triệu Phương Phương nói, "Còn dặn riêng tôi là cứ mặc kệ chúng nó."

"Thế thì để chúng nó tự dọn." Thiện Vũ nói.

"Đám sinh viên này được phết đấy, phòng ốc cũng sạch sẽ lắm." Triệu Phương Phương hạ giọng nói, "Hôm nay có một cặp đôi trả phòng, cái phòng đó bừa bộn như gì, giấy rác dùng xong còn không biết đường vứt vào trong thùng rác…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!