Chương 38: (Vô Đề)

Trần ngư lạc nhạn.

Trần Giản mày nói đi, lúc trước đặt cái nickname này mày đã nghĩ gì trong đầu vậy hả?

Giờ bị người ta gọi thẳng mặt như này cảm giác thế nào?

Còn khó chịu hơn cả lúc chủ nhiệm giáo vụ đứng trên bục chỉ vào cậu mà nói "Em kia trèo tường ngã gãy tay" nữa.

Trần Giản nhìn Thiện Vũ mà không biết nói gì hơn, nghe trực tiếp sát thương lớn hơn cả nghe qua điện thoại, điều may mắn duy nhất là anh ta đã không gọi cậu như thế ngay trước mặt tất cả mọi người dưới tầng một.

Nhưng ai mà nói trước được, biết đâu tên này có thể gọi cậu như thế ngay trước mặt ba mươi chiếc Đậu vui vẻ trong buổi giao lưu tối nay chứ.

"Anh…" Trần Giản nhìn anh, không biết có nên nhắc nhở một câu không.

"Đi ăn cơm đi." Thiện Vũ vừa cười vừa ngồi lại lên ghế, đá chân trượt đến bên cạnh chiếc tủ lạnh mini, mở cửa tủ lấy ra một chai nước dừa, vặn nắp, "Tôi sẽ không gọi cậu là Trần ngư lạc nhạn trước mặt người khác đâu."

"Anh mà lén gọi tôi như thế," Trần Giản nhìn anh, "thì thà anh gọi tôi là nhóc đầu xoăn còn hơn."

"Này, đừng làm tôi sặc." Thiện Vũ đang cầm nước định uống rồi mà nghe thế phải dừng lại, cười vặn nắp chai vào, "Quản lý Trần đi ăn cơm đi."

Trần Giản đi qua cầm lấy bát uống thuốc của anh, nghĩ thế nào lại hỏi: "Tối nay anh tham gia buổi giao lưu kia của đám Lưu Ngộ à?"

"Ừ." Thiện Vũ đáp, "Khi nào om sòm quá thì lại rời, chỉ là chơi mấy cái trò ngốc nghếch thôi ấy mà."

"Tôi cũng chưa chơi bao giờ." Trần Giản nói.

"Dù gì cậu cũng học lên đến cấp ba rồi đấy." Thiện Vũ nói, "Hồi cấp ba các cậu không tụ tập bao giờ à?"

"Tôi không bao giờ đi cả." Trần Giản nói.

"Chỉ trèo tường trốn học thôi à." Thiện Vũ lại vặn nắp chai ra, uống thêm một ngụm.

Nhìn trạng thái này của Thiện Vũ, Trần Giản thật sự không thể tưởng tượng nổi sao anh có thể chỉ vừa liếc mắt đã nhận ra thuốc của 102 là thuốc chống trầm cảm.

"Anh có muốn ăn gì không?" Trần Giản hỏi.

"Món Trung." Thiện Vũ nói.

Trần Giản cười, vừa định nói thì Thiện Vũ lại bổ sung thêm: "Đừng là bún thịt dê."

"Bún thịt dê ở quán khác ngon hơn quán chị ta." Trần Giản nói.

"Sau này thử lại." Thiện Vũ nói, "Hôm nay tôi muốn ăn cơm với món Trung."

"Được rồi." Trần Giản gật đầu.

Trần Giản vào kí túc xá, Tam Bính đang ở trong kí túc xá khuyên Trần Nhị Hổ đi ăn cùng mọi người.

"Không muốn ăn." Trần Nhị Hổ nằm trên giường.

"Ăn đỡ mấy miếng thôi." Tam Bính nói, "Vết thương của anh để hồi phục được cũng cần phải có dinh dưỡng mà."

"Ăn không vào." Giọng Trần Nhị Hổ nghèn nghẹt, để bày tỏ sự kiên quyết, hắn nằm thẳng tắp người.

Tam Bính vẫn muốn khuyên nhủ: "Nhưng mà…"

"Không há nổi miệng chứ gì." Trần Giản đứng cạnh cửa nói.

"Con mẹ mày." Trần Nhị Hổ trừng mắt nhìn cậu, vì không mở được miệng nên câu đó thốt ra nhẹ tênh mà rõ cảm giác nghiến chặt răng lợi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!