Thiện Vũ không để Trần Nhị Hổ vào văn phòng với mình, nơi đó quá trang trọng, vả lại với vị trí hiện tại của Trần Nhị Hổ, nơi đó còn làm rõ quá mức mối quan hệ cấp trên cấp dưới.
Quán cà phê rất phù hợp, ngồi xuống đó có ánh nắng hắt những bóng cây lay động ngoài vườn hoa lên cửa sổ, bóng đung đưa trên cả những bình hoa trang trí được bày trên giá trước cửa sổ…
Chậc.
Thật ra chỗ này cũng không phù hợp lắm.
Nhưng sau khi Hồ Bạn đem hai cốc cà phê ra cho bọn họ, trông Trần Nhị Hổ không còn căng thẳng như ban nãy nữa.
Hồ Bạn làm cho Thiện Vũ một ly Latte, cho Trần Nhị Hổ một ly cà phê Mocha hết sức dụng tâm, còn rải thêm bột cacao hình mặt cười.
Trần Nhị Hổ nhìn chằm chằm mặt cười trong ly một lúc khá lâu.
"Là mặt cười đó." Thiện Vũ nói.
"Tôi thấy rồi." Trần Nhị Hổ ngẩng đầu lên nhìn anh, "Mặt cười."
"Tôi tưởng cậu không nhìn rõ." Thiện Vũ cười, "Mắt đã đỡ hơn chút nào chưa?"
Trần Nhị Hổ quay đầu qua, thở dài: "Rồi."
"Sao không nghỉ ngơi thêm mấy ngày." Thiện Vũ nói, "Dù vết thương trên mũi cậu có nhẹ thì cũng phải dưỡng thương cẩn thận chứ."
"Phải ở nhà đợi tôi khó chịu lắm." Trần Nhị Hổ dựa lưng vào ghế, nhíu mày, đầu bị băng bó quá chặt khiến hắn nhăn nhó cũng khó khăn.
"Vì bố cậu à?" Thiện Vũ hỏi.
"Ừ." Giọng Trần Nhị Hổ rầu rĩ, hắn uống một ngụm cà phê, "Ông ấy vừa cho rằng sớm muộn gì anh tôi cũng có ngày này, vừa cho rằng tôi không nên giúp mọi người bắt anh ấy."
"Ngay từ đầu cậu có muốn bắt hắn không?" Thiện Vũ lại hỏi.
Trần Nhị Hổ trầm mặc.
"Dù thế nào thì cũng là anh ruột." Thiện Vũ nhìn ra ngoài cửa sổ, "Lúc bị đánh thì căm hận, nhưng khi thực sự đến thời khắc mấu chốt thì không đành lòng nhẫn tâm, tới lần sau bị đánh lại căm hận tiếp, biết cái này gọi là gì không?"
Trần Nhị Hổ mạnh tay đặt cốc cà phê đang cầm lên bàn một tiếng "cạch".
Thiện Vũ quay đầu qua: "Nhân viên làm vỡ cốc cũng phải bồi thường đấy nhé."
Trần Nhị Hổ khựng người, một lát sau lại liếc mắt nhìn cái cốc.
"Nếu không muốn ở nhà thì thời gian tới cứ nghỉ ngơi trong kí túc xá đi." Thiện Vũ cầm cốc cà phê lên uống một ngụm.
"Ông chủ Thiện." Trần Nhị Hổ xoay cái cốc theo từng vòng tròn, có thể thấy là đang sắp xếp ngôn từ, có điều khả năng sắp xếp hơi kém nên hơn nửa buổi mới xếp được vỏn vẹn hai chữ, "Tại sao?"
Thiện Vũ nhìn hắn, không đáp.
"Là do anh sắp đặt đúng không?" Trần Nhị Hổ nói, "Tại sao?"
"Bởi vì hắn không phải anh trai tôi, cũng không phải em trai tôi." Thiện Vũ không vòng vo cũng chẳng lảng tránh đề tài này, "Tôi chỉ là nạn nhân bị hắn tìm tới tận cửa gây rắc rối và đe dọa."
Thiện Vũ ngừng lại hai giây, đoạn bổ sung thêm: "Một trong những."
Trần Nhị Hổ im lặng cúi đầu.
"Đối với tôi, không có cái "tại sao" nào khác dành cho hắn cả, tôi muốn thoát khỏi mớ phiền phức này thôi." Thiện Vũ nói, "Giống như tất cả các chủ cửa hàng khác ở đây, tôi chỉ muốn được yên ổn kinh doanh buôn bán."
Trần Nhị Hổ tiếp tục giữ im lặng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!