Chương 36: (Vô Đề)

Lúc quay về cổng Đại Ẩn, Tam Bính đang ngồi trên một chiếc ghế bập bênh cạnh cổng sân, nhìn ra ngoài đường.

"Bắt đầu kiêm thêm chức bảo vệ gác cổng đấy à?" Lúc vào sân Thiện Vũ giẫm một chân phanh lại, hạ cửa sổ xe xuống hỏi.

"Bọn bên trong kia đang lén lút ra đây giám sát chúng ta đấy." Tam Bính đứng dậy với vẻ mặt khó chịu, "Chắc sợ chúng ta vẫn còn kiếm khách, nên tôi ngồi luôn đây, tôi không nói gì cũng không đi đâu cả, bực chúng nó điên."

"Đi tuần quanh tòa đi." Thiện Vũ nói, "Lát tôi ra ngồi."

"Hả?" Tam Bính sửng sốt.

"Mày vào trong đi." Trần Giản xuống xe, "Đi mà giúp thằng Tư với thằng Năm, giờ khách đều ra ngoài hết rồi, đang dọn dẹp phòng đấy, qua hỗ trợ thu xếp đi."

"Ừ." Tam Bính vừa đi vào trong vừa quay đầu xác nhận lại với Thiện Vũ một lần nữa, "Ông chủ Thiện, lát nữa anh ngồi đây thật à?"

"Bác sĩ bảo tôi phải phơi nắng." Thiện Vũ nói.

"Ok!" Tâm trạng hết sức vui vẻ, Tam Bính chạy vào trong phòng.

Trần Giản đứng cạnh xe nhìn Thiện Vũ nhảy lò cò xuống khỏi xe: "Anh phơi nắng?"

"Tam Bính tức tối cỡ đó mà, giúp nó xả giận thôi." Thiện Vũ nói, "Dù sao tôi cũng rảnh mà."

"Lát nữa họ lại lượn qua, lỡ thấy người ngồi đây là anh…" Trần Giản nhìn anh.

Chẳng phải là đang gây sự sao.

Không một hôm nào ông chủ chịu ngồi yên cả.

"Thì cái tôi muốn là để họ nhìn thấy tôi mà." Thiện Vũ nói, "Chúng ta đã đồng ý rồi mà vẫn còn cứ lượn qua lượn lại để xác nhận, cậu nói xem ai mới là người gây sự?"

Trần Giản sửng sốt hai giây, xác nhận đi xác nhận lại rằng mình không hề thốt câu kia thành tiếng.

"Tôi đâu có nói…"

"Nhưng cậu nghĩ như thế." Thiện Vũ chậc lưỡi, "Chúng ta đã chịu hợp tác rồi, đã nể mặt đến thế rồi mà còn không cần thì phải vả ngược cho cái, tiện thể trút giận thay Tam Bính luôn, một công đôi việc."

"Anh còn phơi nắng nữa chứ." Trần Giản nói, "Một công ba việc."

"Quản lý chu toàn quá." Thiện Vũ giơ ngón cái.

"…Cảm ơn ông chủ." Trần Giản nói.

Thiện Vũ què chân, nhưng hễ cứ động đến mấy trò này là anh làm việc rất hăng hái, về phòng vớ một cặp kính râm rồi ả ngồi xuống vị trí mà khi nãy Tam Bính ngồi.

Anh đeo kính râm lên, ngồi tựa lưng ở đó hết sức nhàn nhã.

"Ông chủ Thiện làm gì đằng kia vậy?" Triệu Phương Phương mua thức ăn về hỏi Trần Giản với vẻ mặt khó hiểu.

"Phơi nắng đó." Trần Giản nói.

"Lên tầng phơi cũng được mà, còn yên tĩnh." Triệu Phương Phương nói.

"Đại Ẩn ẩn giữa phố [1] mà." Trần Giản nói.

[1] Tiểu ẩn ẩn trong thôn, đại ẩn ẩn giữa phố: Nghĩa là không nhất thiết cứ phải đến những nơi núi rừng suối đá mới có thể tận hưởng cảm giác thanh thản nhàn nhã, mức độ cao hơn của sự ẩn dật là sống ngay giữa phố thị phồn hoa mà tâm vẫn tịnh, vẫn tìm được sự bình yên cho riêng mình.

"Ôi giời, nghe chả hiểu gì." Triệu Phương Phương lắc đầu, sau khi cất đồ ăn xong chị lại gọi Trần Giản sang một bên, hỏi khẽ: "Quản lý, hai hôm tới chị đưa con gái đến đây được không? Nó được nghỉ ở nhà một mình mấy ngày nay rồi, bố nó nhận một số việc làm tại nhà không rảnh chăm lo cho nó, nên chị mới nghĩ đến việc đưa nó đến đây…"

"Không sao đâu, chị cứ đưa sang đây đi." Trần Giản nói, "Cái nữa là thời gian này bận rộn, chị cũng nhiều việc, nếu có ai phù hợp chị có thể giới thiệu đến đây giúp tạm mấy ngày."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!