102 sửng sốt, có lẽ dù anh ta có muốn tự sát thật thì cũng chẳng thể ngờ rằng sẽ bị hỏi thẳng một câu như thế.
Ngừng mất vài giây, 102 mới lại nói: "À, vẫn chưa, chỉ là ghi lại một số trải nghiệm thôi."
"Vẫn chưa" là cái gì cơ?
Trần Giản nhìn người này, cảm giác câu trả lời đó không hề "bình thường" hơn câu hỏi của Thiện Vũ là bao.
"Ghi lại thì cũng được thôi." Thiện Vũ nhìn anh ta, "Nhưng nếu bản ghi được đăng tải công khai, mô tả của anh không đủ chính xác toàn diện và gây nên bất cứ ảnh hưởng tiêu cực nào cho homestay của chúng tôi…"
"Không đâu." 102 đi về phía cầu thang, "Tôi có ấn tượng rất tốt với nơi này, tôi không phải reviewer hay người nổi tiếng trên mạng gì hết."
Thiện Vũ không nói gì, chỉ ngồi trên xe lăn nhìn anh ta.
Sau khi thang máy lên, Trần Giản theo sau Thiện Vũ vào thang máy, đợi cửa đóng lại rồi cậu mới nói: "Rốt cuộc anh ta đang làm gì vậy?"
"Để ý kĩ vào." Thiện Vũ nói, "Có khi anh ta muốn tự sát thật đấy."
"Không thể nào?" Trần Giản cảm giác lông tơ của mình dựng hết cả lên, song nghĩ đến đây tự dưng cậu hơi bực, "Ai còn dám chết ở đây lần nữa tôi sẽ đánh kẻ đó một trận tơi bời…"
"Đánh xác à?" Thiện Vũ nói, "Phạm pháp đấy, xâm phạm thi thể."
Trần Giản nhìn anh, không nói gì.
"Không sao đâu, quản lý." Thiện Vũ cười, "Thư giãn đi, người ta đã chết đâu nào, anh ta cũng nói rồi đó thôi, vẫn chưa."
Cửa thang máy mở ra ở tầng một, Trần Giản ra khỏi thang máy, đụng mặt trực diện 102 vừa mới đi thang bộ từ tầng bốn xuống.
Lại còn cười cười với hai người họ rồi mới quay về phòng mình.
Trần Giản hít một hơi, chậm rãi thở ra.
Vẫn chưa.
Vẫn chưa.
Mọi thứ dưới tầng một đều vẫn rất bình thường, có mấy vị khách đang ăn sáng ở nhà ăn, về cơ bản khách du lịch bên trấn nhỏ toàn đến trưa mới tới nên buổi sáng thường khá nhàn nhã.
Đám Đậu vui vẻ đã lên kế hoạch hôm nay nhất định phải dậy sớm để không phải xếp hàng, nhưng vì tối qua ầm ĩ cả đêm như thế nên giờ đều còn đang ngủ. Thật ra nếu không có vụ đó cũng chưa chắc chúng nó đã dậy được đâu, nhưng nói chung là tự cho bản thân một lí do vô cùng chính đáng để dậy muộn.
"Hôm nay nhờ chị Triệu làm thêm ít đồ ngọt các kiểu." Thiện Vũ đứng ở quầy lễ tân dặn dò Hồ Bạn, "Cung cấp miễn phí cho tất cả các khách ở đây, cả cà phê nữa, nếu không đủ thì đi mua thêm một ít đồ ăn nhẹ, lát nữa quản lý chuyển tiền cho em."
"Vâng." Hồ Bạn gật đầu, "Hai anh ra ngoài à?"
"Buổi trưa sẽ về." Trần Giản nhìn ra Hồ Bạn hơi thấp thỏm, "Có việc gì cứ gọi điện thoại, hôm nay thằng Tư với thằng Năm đều sẽ qua đây."
"Ừm." Hồ Bạn lau hờ trên trán, xua tay, "Không phải tôi lo đâu."
Trần Giản cười: "Hôm nay sẽ không có chuyện gì đâu, Trần Đại Hổ đã bị bắt, mấy thằng cùng hội với hắn giờ chắc đều đang cuống cuồng chạy trốn rồi."
Đang nói chuyện thì Lưu Ngộ ngáp dài đi xuống từ trên tầng.
Trần Giản nhìn cậu ta, cậu sinh viên anh dũng này đến không đúng lúc rồi.
"Chào buổi sáng." Lưu Ngộ vui vẻ chào hỏi mọi người.
"Mày lại đây." Thiện Vũ cầm cái nạng gập đôi chỉ vào cậu ta, "Bạn học Lưu."
Không giữ bí mật chuyện cậu ta là em họ anh nữa à?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!