Nửa đêm.
Tiếng hô hoán của Trần Nhị Hổ và Tam Bính lảnh lót lạ thường, cảm giác có thể truyền xa đến hai dặm.
Cũng vì phạm vi âm thanh này lan ra là quá rộng lớn, Trần Giản nhất thời không phân định được vị trí hiện tại của bọn họ, lúc chạy vọt tới sảnh cậu buộc phải gào lên: "Đâu rồi!"
"Đi về phía cổng sân rồi!" Tam Bính cũng gào lên đáp lại.
Lúc này thì nghe rõ rồi, phát ra từ phía gần vườn hoa.
Có người vào quán cà phê.
Từ quán cà phê tới cổng sân cách nhau một đoạn cần phải băng qua vườn hoa, cách chạy trốn đơn giản nhất là nhảy thẳng qua tường sân. Nhưng người này lại không nhảy, hoặc là vì yếu quá không nhảy được, hoặc là vì đang cầm đồ trong tay nên không nhảy được.
Cái bình trong quán cà phê không quá lớn nhưng cũng không phải thứ có thể đút túi mang đi, lại còn là đồ dễ vỡ, nếu muốn đem đi chỉ có cách là đựng trong túi mà chạy.
Lúc này lại không có thời gian để liên lạc với Thiện Vũ hỏi xem bây giờ phải làm gì.
Đã thế Thiện Vũ cũng không nói cho Trần Giản biết kế hoạch của anh là gì.
Vậy thì giờ cậu cũng không phải suy đoán xem Thiện Vũ yêu cầu mình làm gì nữa, chỉ cần xử lý theo logic thông thường khi có trộm vào nhà là được.
Đi bắt trộm thôi.
Lúc vơ lấy cây gậy bóng chày Thiện Vũ đặt cạnh quầy lễ tân rồi lao ra khỏi cổng lớn tiền sảnh, Trần Giản thấy một cái bóng đen nhảy ra khỏi cửa sân.
Trên cầu thang đằng sau cũng truyền đến tiếng bước chân hỗn loạn.
Cùng lúc đó, một chiếc Đậu vui vẻ bị mất ngủ buổi tối la lên: "Chuyện gì thế! Có trộm sao?"
Giờ tập hợp buổi sáng mà bọn bây rời giường được với cái tốc độ này chắc Lưu Đậu nành mừng chết mất thôi.
"Các cậu đừng có đi!" Hồ Bạn kêu lên, "Đợi ở homestay! Tôi báo cảnh sát!"
Bọn họ không đuổi kịp.
Trần Giản lao ra khỏi cổng sân, liếc thấy Trần Nhị Hổ và Tam Bính phía sau nhảy khỏi hàng rào, bám theo sau tên kia. Bóng đen đằng trước vẫn đang chạy như điên, đuổi theo tên này khó hơn lần trước đuổi theo Trần Nhị Hổ nhiều.
Song hôm nay tốc độ của Trần Nhị Hổ cũng rất đáng kinh ngạc, cứ như ăn phải nấm độc vậy. Sau khi đuổi theo được một đoạn ngắn, Trần Giản đã có thể nhìn ra người này chính là Trần Đại Hổ, đô con hơn Trần Nhị Hổ, vóc dáng cũng cao hơn một chút. Khoảnh khắc nhận ra Trần Đại Hổ, cậu bỗng thấy hơi xót xa, đến cậu còn nhận ra được đó là ai, Trần Nhị Hổ càng phải biết hơn ai hết.
Bảo sao lại chạy như điên như thế.
Trần Đại Hổ chạy ra ngoài ngã tư, lao thẳng vào một con đường vắng tanh không bóng người.
Một chiếc xe máy không biển số đỗ ngay trước ngã rẽ.
Có người tiếp ứng.
Lên xe rồi bọn họ không đuổi kịp nữa, tuy Trần Giản biết trong bình có máy định vị nhưng cậu không rõ liệu cái đó đã được kết nối với điện thoại chưa, cũng không biết Thiện Vũ dính cái đó vào để định vị hay chỉ là làm bộ làm tịch.
Nhưng không quan trọng, dù sao cậu cũng không biết mà.
Chỉ biết bắt trộm phải bắt được cả người lẫn vật thôi.
"Trần Giản… Trần… Giản…" Trần Nhị Hổ đằng sau vẫn cố gắng chạy như điên, "Tao… Để tao đuổi theo…"
Trần Giản dừng lại, không biết có phải ảo giác hay không mà cậu nghe thấy tiếng nức nở giữa những câu từ đứt quãng của Trần Nhị Hổ.
"Để tao đuổi theo… Xin, mày…" Trần Nhị Hổ khó khăn nói thêm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!