Lâu lắm rồi không nghe thấy giọng của mẹ, tuy chỉ là qua điện thoại thôi song lồng ngực Thiện Vũ vẫn run lên khe khẽ, có hoài niệm, có cả xa cách.
Kể từ sau khi vào tù anh vẫn luôn từ chối bố mẹ đến thăm, thật ra không chỉ bố mẹ mà ngoài Lưu Ngộ ra, anh chưa từng gặp bất cứ ai khác. Lần gặp Lưu Ngộ đó cũng chỉ là vì Lưu Ngộ sắp thi Quốc gia rồi, anh sợ tâm trạng nó không tốt lại ảnh hưởng đến kì thi.
Sau khi ra tù, anh cũng chưa từng gặp mặt bất cứ người thân họ hàng nào ngoại trừ Lưu Ngộ. Khó mà nói rõ được cụ thể lí do, giống như sẽ không thể dằn mình bình tĩnh lại được, anh không biết nên giải thích như thế nào, hay phải đối mặt ra sao.
Mà, cũng lười.
"Vết thương thế nào rồi?" Mẹ hỏi, "Bị thương ở đâu?"
"Dạ?" Thiện Vũ ngẩn người, về việc mẹ anh gọi được điện thoại tới đây thì cũng không có gì lạ lắm, dù sao Lưu Ngộ cũng đã khai là đi chơi ở đâu, chỉ cần gọi điện tới từng nhà hỏi là được.
Nhưng về việc bị thương, anh đã dặn Lưu Ngộ không được nói gì… Đương nhiên, Lưu Ngộ hẳn cũng chưa nói gì thật, vì nếu không đã chẳng có chuyện mẹ không biết anh bị thương ở chỗ nào.
"Tiểu Ngộ lái xe của bố nó đến bệnh viện hai lần, đều là đón con đi." Mẹ nói, "Tra trên camera hành trình là ra."
"Trăm lần cẩn thận một lần sơ sót nhỉ." Thiện Vũ nhíu mày.
"Nó thì có lần nào cẩn thận, toàn là sơ sót." Mẹ nói, "Vết thương nặng không?"
"Không nặng, đã lành rồi." Thiện Vũ nói.
"Định khi nào mới về nhà gặp mặt đây?" Mẹ hỏi.
Thiện Vũ trầm mặc một chốc: "Để nói sau đi, bên này đang bận lắm, vừa mới khai trương."
"Thiện Vũ." Mẹ ngừng lại vài giây, "Mẹ đã nói với con rồi, mẹ với bố con không áp đặt bất cứ thứ gì lên cuộc đời con cả, con không cần phải chứng minh gì hết."
"Con biết." Thiện Vũ nhắm mắt lại.
"Vậy đấy, con tự suy nghĩ lại đi." Mẹ nói, "Với lại, Tiểu Ngộ không chịu nghe máy cuộc nào của dì con cả, con bảo nó gọi lại cho người nhà đi, giữ bí mật không phải giữ cái kiểu đó, làm thế có khác nào tự la làng lên "con đang giấu giếm sau lưng mọi người này" đâu."
"Vâng." Thiện Vũ cười cười.
Khi Thiện Vũ thả lại ống nghe điện thoại lên máy fax, Trần Giản đột nhiên thở phào nhẹ nhõm, bấy giờ cậu mới nhận ra nãy giờ người mình cứng đờ, cứ chôn chân trước quầy lễ tân không hề có ý định tránh đi.
Nhưng may là Hồ Bạn cũng không tránh, thậm chí còn nghe một cách rất căng thẳng và tập trung, Thiện Vũ cúp máy rồi cô mới đặt mông ngồi lại xuống ghế, vỗ ngực: "Ui da."
"Tố chất tâm lý hơi kém đấy." Thiện Vũ nhìn cô.
"Tôi bị sợ tất cả các bậc cha mẹ trên đời." Hồ Bạn thở hắt ra, "Mẹ anh có mắng anh không?"
Hồ Bạn!
Cậu hỏi cái gì đấy!
Trần Giản nhìn Hồ Bạn.
Hỏi câu đó lúc này đâu có phù hợp?
"Không." Thiện Vũ cười, "Mắc gì mắng tôi."
"Mất bao nhiêu công sức gọi điện thoại tới đây mà không phải để mắng anh à?" Hồ Bạn nói, "Anh không giữ liên lạc với người nhà đúng không? Không ai tìm được anh cả, này mà là mẹ tôi tìm được tôi như thế, bà ấy sẽ xé xác tôi ngay tại chỗ."
"Không xé được đâu." Thiện Vũ nói, "Trong nhà nghỉ bao nhiêu người chống lưng cho em thế này, ai dám động vào em."
"Giờ tui là người có chỗ dựa rồi!" Hồ Bạn cười, chạy tới chỗ tủ lạnh cạnh quầy bar lấy cho Thiện Vũ một chai Coca: "Cảm ơn ông chủ Thiện, cái này có đường đó."
"Cảm ơn." Thiện Vũ cười.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!