Chương 32: (Vô Đề)

Câu hỏi của Trần Giản đến rất tự nhiên, chỉ là thuận miệng thì hỏi thôi.

Nhưng câu trả lời của Thiện Vũ khiến cậu khựng lại, không nói tiếp nữa.

Câu hỏi của tôi không hề vượt quá giới hạn nhé.

Chính đáp án của anh mới là vượt quá giới hạn.

Để tránh sự im lặng khó có thể tiếp tục trò chuyện, Trần Giản cúi đầu cắn một miếng hamburger thật to, chậm rãi ăn không nói gì nữa.

"Hồi nhỏ tôi rất bướng." Thiện Vũ không ăn hamburger tiếp mà nghiêng mặt nhìn xuống ánh đèn dưới tầng, "Nên bố tôi lập ra rất nhiều quy tắc cho tôi, quy tắc ăn cơm, quy tắc đi ngủ, quy tắc học bài…"

Hồi nhỏ rất bướng, giờ cũng chẳng thay đổi gì nhiều.

Xem ra mấy quy tắc đó không có tác dụng mấy rồi.

"Quy tắc duy nhất tôi còn giữ được là không nói chuyện khi ăn." Thiện Vũ nói.

"Tại sao?" Trần Giản hỏi.

"Bởi vì cái đó là dễ tuân thủ nhất." Thiện Vũ vừa nói vừa cầm lấy cái hamburger, bắt đầu ăn.

Trần Giản không nhịn được cười.

Thiện Vũ cũng cười nhưng không nói gì nữa, tiếp tục ăn hamburger.

Trần Giản cắn hai miếng là hết nửa cái hamburger còn lại, uống Coca, sau đó tựa vào ghế ngẫm nghĩ: "Hình như nhà tôi chẳng có quy tắc gì cả, bố mẹ tôi cũng chưa từng dạy dỗ tôi."

"Đôi khi việc giáo dục một người bằng hành động làm gương còn hiệu quả hơn lời nói." Ăn xong cái hamburger, Thiện Vũ cất dọn hết đồ đạc trên bàn vào trong túi đựng thức ăn, "Có thể thấy được dấu tích mà bố mẹ cậu để lại ở con người cậu, họ đều là người rất tốt bụng, rất lương thiện."

"Thế anh…" Trần Giản còn chưa kịp nói hết câu.

"Từ con người tôi cũng có thể thấy được dấu tích của bố mẹ." Thiện Vũ nói.

Khí phách ngang ngược hả?

Trần Giản rón rén thầm nghĩ đến câu đó trong lòng.

"Tri thức lễ nghĩa." Thiện Vũ nói.

"Úi." Trần Giản thật sự không nhịn nổi nữa phải bật cười.

Thiện Vũ chậc lưỡi: "Cậu ý kiến gì?"

"Đâu có." Trần Giản cười nói.

Nghiêm túc nghĩ lại thì tuy câu đánh giá Thiện Vũ dành cho bản thân chỉ là đùa vui, nhưng Trần Giản thấy cũng không phải hoàn toàn không có căn cứ.

Thiện Vũ có tri thức không thì cậu không rõ lắm – dù sao trình độ học vấn cao nhất cũng chỉ là trung học phổ thông, nhưng khi Thiện Vũ không nổi giận thì đúng là rất lễ nghĩa.

Miễn Thiện Vũ không bị khiêu khích thì anh sẽ luôn là một người vừa tốt tính vừa cẩn trọng.

"Bố mẹ anh là giáo viên à?" Trần Giản hỏi một câu theo ý tri thức lễ nghĩa.

"Không phải cả hai, bố tôi là…" Thiện Vũ ngừng lại giây lát, nhìn cậu, "Giáo sư đại học."

"…Vãi." Trần Giản sửng sốt, "Thật không vậy?"

"Mẹ tôi có một công ty." Thiện Vũ nói.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!