Chương 31: (Vô Đề)

Giống nhau ư?

Trần Giản lập tức cảm thấy cái vòng mình đang cầm trong tay nóng rẫy, giữ không được mà bỏ cũng không xong.

Chỉ có thể cầm trên tay giả vờ đang ngắm nghía thật tỉ mỉ.

Vòng giống nhau thì cậu còn chia ra hai cái hộp khác nhau làm gì hả trời?

"Không giống mà." Lưu Ngộ nói, "Em còn đựng hẳn trong hai cái hộp khác nhau còn gì."

Trần Giản thở phào nhẹ nhõm, nhanh chóng nhìn lướt qua tay Thiện Vũ.

Rồi tức thì lại lấy làm nghi ngờ, không phải y chang nhau sao?

Đều là hạt gỗ mà.

"Khác nhau chỗ nào?" Thiện Vũ cũng lắc lắc cái vòng.

"Anh nhìn này." Lưu Ngộ vén tay áo lên để lộ cổ tay đang đeo mấy chiếc vòng na ná nhau của mình, cậu ta tháo một cái trong số đó xuống, "Ba cái này của chúng ta thoạt nhìn thì đều như nhau cả, nhưng mà…"

Thì ra là có ba cái giống nhau.

Một lần nữa, Trần Giản thở phào nhẹ nhõm.

Cũng không phải cậu ghét dùng đồ giống Thiện Vũ, quan trọng là cái cảm giác ngượng ngùng kì quặc này này.

Hai ngày qua bận rộn nhiều khách nhiều việc nên đầu óc cậu đâu có dư chỗ để suy nghĩ đến chuyện đó, nhờ vậy mới dịu xuống được phần nào, cuối cùng Lưu Ngộ lại xuất hiện ngay lúc này với hai cái vòng tay giống nhau như một cú nổ thẳng vào đầu cậu, nổ mà tóc tai xì khói.

"Khác ở cái hạt trên này này." Lưu Ngộ chỉ vào một hạt có màu khác biệt trong vòng, "Trên hạt này có chữ viết!"

"Chữ?" Trần Giản xoay chiếc vòng một hồi mới tìm được cái hạt có màu khác kia.

Cậu gian nan nhận dạng con chữ trừu tượng xuất hiện trên mặt hạt. Nếu không phải vì biết mình tên là Trần Giản, chưa chắc cậu đã nhận ra được chữ "Giản" trên hạt vòng nhỏ xíu kia.

Cái "khác nhau" đó… ý chỉ chữ khắc trên vòng.

"Vũ à?" Thiện Vũ cũng đọc được chữ bên trên.

"Đúng vậy, cái của em khắc chữ Ngộ." Lưu Ngộ nói, "Đều là em tự tay khắc đó."

"Cảm ơn." Trần Giản nói, không bàn đến những vấn đề khác thì chỉ riêng việc Lưu Ngộ tự khắc những chữ này lên vòng đã là quá đủ cho một món quà thành tâm rồi, cậu rất cảm động.

Lần gần nhất cậu nhận được một món quà thủ công là tấm thiệp chúc mừng vỏn vẹn mấy chữ mà Đậu Đỏ viết cho bằng cái lá cây nhặt được.

"Đừng khách sáo, cũng chẳng có gì to tát." Lưu Ngộ đeo lại cái vòng lên tay, "Anh, chữ em thế nào?"

"Dư sức viết biển cấm đỗ xe [1]." Thiện Vũ vừa nói vừa giơ tay lên, sợi vòng tròng qua đầu ngón tay rồi trượt xuống cổ tay anh, phát ra tiếng va chạm rất khẽ của những hạt gỗ.

[1] Khi có ai đó đỗ xe lung tung sai vị trí, chủ của chỗ đỗ đó sẽ dùng gạch viết nguệch ngoạc xuống nền đất hoặc đặt một tấm bìa cứng cạnh đó ghi "Đỗ cái đ mẹ mày" để cảnh cáo người khác không được chiếm dụng chỗ đỗ này. Ở đây ý chỉ là viết chữ nguệch ngoạc không ra gì.

Trần Giản cúi đầu, cũng đeo chiếc vòng lên tay mình.

"Bọn mày sắp xếp thế nào rồi?" Thiện Vũ gác chân lên bàn, nhanh chóng đi đến quy trình tiếp nối: đoàn Đậu vui vẻ hiện tại đang thiếu mất Đậu đầu đàn, phải mau chóng thả cục Đậu này về thôi.

"Em nói hết với Trần Giản rồi." Lưu Ngộ nói, "Không ngờ tới chứ gì, em đã liên hệ với ảnh từ lâu rồi."

"Không ngờ tới." Thiện Vũ nhìn cậu ta, "Mày không về nhà báo với mẹ mày à?"

"…Báo rồi." Lưu Ngộ hơi do dự.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!