Mấy thằng em của Trần Nhị Hổ đã chứng kiến anh đại của mình bị Trần Đại Hổ đánh đập liên tục suốt một thời gian dài, vì vậy chúng nó không chỉ sợ Trần Đại Hổ mà còn sợ cả những người ở bên cạnh gã ta.
Lúc Trần Giản đứng chặn người ngoài cửa, thằng Tư với thằng Năm không dám đi thẳng tới nhưng cũng gọi là cố gom góp can đảm để đứng đằng sau cách Trần Giản hai mét, tạo thành một hình tam giác.
"Trông thế này cũng đâu có giống đang chào mừng." Tên côn đồ vừa nói vừa bước lên bậc thang một bước, mặt đối mặt với Trần Giản.
"Mời lơi thôi." Trần Giản nói, "Đừng tưởng thật."
"Được lắm." Tên côn đồ gật đầu, đoạn ngó nghiêng qua vai Trần Giản nhìn vào bên trong, "Kinh doanh khá phết nhỉ, chúc mừng chúc mừng."
Trần Giản không đáp, cậu lười tốn nước bọt với hai thằng này, với những chuyện biết trước sẽ không có đường lùi cậu thường chẳng buồn mở miệng, vì vậy trước đây cũng chỉ nói chuyện với Trần Nhị Hổ chứ đa phần gặp Trần Đại Hổ cậu toàn im.
Đôi khi không mở miệng có thể tránh cho xung đột leo thang, rõ ràng Thiện Vũ cũng biết rõ điều đó, thế mà cứ toàn làm ngược lại.
Ông chủ không ở đây lúc này thật là một may mắn lớn lao của nhà nghỉ.
"Trần Đại Hổ là người giữ chữ tín." Côn đồ B nói, "Đã đồng ý với Thiện Vũ rằng sẽ không quay lại đây trước khi Thiện Vũ tìm hiểu xong chuyện tiền nong…"
Gã ta có đồng ý với cái đó hả?
Là Thiện Vũ đơn phương hạ lệnh cấm mới đúng.
Trần Đại Hổ đến đây cũng chỉ ngủ một giấc, không thể đang lúc bận rộn mà cứ tới đây ngủ hoài được.
"Nhưng không hề nói là bọn tao không thể tới đây." Côn đồ B nói.
"Ờ." Trần Giản đáp, đứng trước cửa không có ý định tránh đường.
"Sao, hôm nay quản lý Trần chặn cửa kinh doanh không cho vào hả?" Côn đồ A nói.
"Sao không nói sớm." Trần Giản vừa nói vừa nghiêng người tránh ra, quay đầu lại gọi Hồ Bạn, "Bạn Bạn, có khách muốn vào nghỉ, qua mà lo liệu đi."
"Được ạ!" Hồ Bạn giơ tay, "Phiền anh đưa tôi xem chứng minh nhân dân ——"
"…Bọn tao muốn xem phòng trước." Côn đồ A khựng lại.
"Không phải hôm đó đã xem rồi sao?" Thằng Năm nói.
Trần Giản liếc nhìn thằng Năm, cảm giác xét trên một góc độ nào đó thì chỉ số IQ 100-20 của thằng này hợp nhất một cách kỳ diệu với Thiện Vũ.
"Mày có ý gì?" Côn đồ B lập tức chỉ vào thằng Năm.
Trần Giản đứng ngay trước đầu ngón tay của tên côn đồ B, chậm rãi đè cánh tay gã xuống: "Thì đi xem phòng, muốn dạo xung quanh luôn cũng được, không sao hết, để tôi đi cùng."
"Không phải đặt nặng quy cách như thế." Côn đồ A nói.
"Bạn của anh Đại Hổ mà." Trần Giản nói, "Phải có quy cách chứ."
Cách Trần Nhị Hổ quấy rối các hộ kinh doanh trong trấn nhỏ là học từ Trần Đại Hổ, liên tục tìm tới tận cửa, liên tục lảng vảng ở gần cửa hàng nhà bạn, có thể không làm gì quá đáng nhưng sẽ ồn ào to tiếng, hút thuốc đánh bài, làm loạn cho khách không dám vào cửa hàng nhà bạn chính là mục đích của gã, đến khi không chịu nổi nữa thì sẽ thu ít tiền.
Mục đích của Trần Đại Hổ không hẳn chỉ là vài đồng bạc đó, gã muốn một khoản tiền lớn như phí bảo kê các kiểu, giống như hôm đó gã có nhắc đến chuyện giúp nhà nghỉ của Tiền Vũ chiếm được địa bàn của các nhà khác ở trấn trên.
Hiện tại thì chỉ đơn giản là quấy rầy Đại Ẩn thôi, càng vào những lúc làm ăn thuận lợi thì chúng nó sẽ càng xuất hiện để nhắc nhở Thiện Vũ đừng hòng coi mười vạn tệ vốn
-không
-tồn
-tại kia thực sự không tồn tại, như cái đồng hồ báo thức vậy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!