Homestay này đã mở được khoảng ba năm, Trần Giản đoán chừng, hồi ấy trấn nhỏ vừa bắt đầu đi vào xây dựng, có không ít những homestay với phong cách và định hướng khác nhau, cũng không ít nơi đã phải đóng cửa dưới sự chứng kiến của Trần Giản, có thể nói Chẩm Khê đã trụ được khá lâu.
Nếu không vì có người chết trên tầng ba vào nửa năm trước, có khi vẫn còn trụ được thêm một thời gian nữa.
Tuy đã xác nhận rằng đây là một vụ tự sát nhưng tin đồn thì vẫn rất quái gở, thành ra không một ai dám tới gần tòa nhà này trong phạm vi 500 mét.
Lúc Tiền Vũ bỏ chạy vẫn còn nợ lương Trần Giản, bảo cậu tự vào mà lấy đồ.
Nhưng không đưa chìa khóa cho cậu.
Nợ siêu nhiều.
Trần Giản thì lại thường xuyên tới đây, nhưng chưa bao giờ lấy bất cứ thứ gì ở nơi này, cửa không mở được, đồ đạc có giá trị đều rất to nên cậu cũng không thể mang đi nổi, mà một khi đã mở cửa cầm đồ ra ngoài thì sau này quay lại Tiền Vũ sẽ có thể tố cáo cậu tội trộm cắp.
Cậu vào là bởi vì nệm ở đây rất thoải mái, cậu đến ngủ.
Tin đồn về tòa nhà ma ám càng quái gở thì lại càng thanh tịnh.
Đặc biệt là tầng ba.
Trần Giản rón rén đi cầu thang lên tầng ba, căn phòng nằm chếch phía đối diện với phòng có người tự sát là nơi cậu đã thu dọn để ngủ, hôm qua vẫn còn vứt túi ở đây.
Cũng giống như mọi lần đến đây, leo vào tầng hai, đi cầu thang lên tầng ba, mở cửa căn phòng không khóa, sau đó bật đèn, đây là căn phòng duy nhất bật được đèn trong cả tòa, do cậu nối đường dây từ bên ngoài vào.
Nhưng hôm nay có gì đó khác thường mà không nói cụ thể ra được, cậu đã cảm nhận được nó ngay từ khoảnh khắc tay nắm then cửa, song chỉ vài giây do dự, Trần Giản vẫn vặn khóa cửa ra.
Những phòng khác không điện không nước không được dọn dẹp cũng không thể vào ở, dù hai người Thiện Vũ bọn họ dám ở lại thì cũng sẽ không chọn căn phòng đối diện hiện trường án mạng đâu.
Vào phòng, tiện tay đóng cửa.
Đồn thì đồn, cậu cũng vẫn lo sẽ bị ma theo vào phòng.
Ngay giây sau, cậu khựng người tại chỗ.
Bầu không khí trong phòng luôn thoang thoảng mùi tro bụi, hôm nay trong mùi tro bụi lại xen lẫn mùi nước biển nhạt nhòa.
Nước hoa?
Không để cậu có thời gian suy nghĩ, đèn trong phòng lập tức sáng lên.
Thiện Vũ đang ngồi trên xe lăn nhìn cậu.
Đây là tình huống mà Trần Giản chưa bao giờ nghĩ tới.
Tên này bị gì vậy? Ở lại thì thôi, đã thế còn chọn cái phòng này!
Cậu cứng người đứng cách cửa hai bước, không biết nên chào hỏi một câu hay là quay đầu bỏ đi hay là nhảy cửa sổ hay là nói xin lỗi tôi bị lạc đường rồi nhảy cửa sổ…
Cho đến khi cậu thấy một cây gậy bóng chày tựa nghiêng bên cạnh xe lăn của Thiện Vũ.
Người này đang đợi ở đây chuẩn bị đánh trộm.
Trần Giản không do dự nữa, cậu lùi lại nửa bước, lúc duỗi tay mở cửa còn không dám xoay người đề phòng bị Thiện Vũ đánh lén.
Nhưng động tác của Thiện Vũ nhanh hơn cậu, khi anh nhấc cây gậy bóng chày lên Trần Giản còn chưa kịp chạm tay vào then cửa, Thiện Vũ đột nhiên vung cây gậy cầm trên tay tới chỗ cậu, cây gậy bóng chày xoay nhanh trong không trung lao về phía đó, nghe tiếng gió là đoán được ngay thứ này được làm bằng kim loại.
Xong rồi.
Cái này mà đập vào mặt thì thế nào cũng bẹp dí cho xem…
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!