Điên mẹ rồi.
Xong đời rồi.
Vài phút nhân viên phục vụ đi lấy Coca là vài phút căn phòng không có bất cứ tiếng động nào, Thiện Vũ niệm đi niệm lại một câu chục kiểu trong đầu.
Thôi xong rồi ——
Chấm hết rồi ——
Toang rồi ——
Toi rồi ——
Trần Giản cũng không có bất cứ động tĩnh gì, sau khi tát vào miệng anh một cái, cậu cũng lập tức rơi vào trạng thái đông cứng hoàn toàn. Thiện Vũ nhìn ra được rằng cậu đang đợi, sự hoảng sợ và cơn giận dữ ban đầu đã qua đi, giờ đây cậu đang đợi cơ hội để mở miệng nói chuyện sau khi nhân viên phục vụ đặt Coca lên bàn và rời đi.
"Coca của anh đây." Nhân viên đặt Coca trước mặt Thiện Vũ.
"Cảm ơn." Thiện Vũ cầm lấy Coca, vặn nắp chai.
Ngay khi nhân viên phục vụ vừa kịp đóng cửa lại, anh đã giành mở miệng trước Trần Giản: "Xin lỗi."
Trần Giản nhìn anh như vừa bị anh ngắt mất mạch, thế là lại im lặng.
"Tôi xin lỗi." Thiện Vũ hắng giọng, áp chai Coca lạnh lên má, "Xin thề là trước khi khoảnh khắc đó diễn ra, tôi không hề có bất cứ dự tính hay bước đệm nào cả, chỉ đơn giản là…"
Háo sắc làm liều.
h*m m**n quá độ.
Sắc dục mờ mắt.
"Bốc đồng." Thiện Vũ nói, "Chỉ là… tôi mong cậu đừng vì chuyện này mà…"
Anh muốn nói rằng mong cậu đừng vì chuyện này mà cho rằng tất cả những việc anh từng làm trước đây đều là vì mục đích đó.
Nhưng nói được một nửa anh bỗng dừng lại, quyết định thôi.
Không thốt nên lời.
Anh đối xử tốt với Trần Giản quả thực đã vượt quá giới hạn của một người sếp đối với nhân viên, dù có rất nhiều nguyên nhân cho việc đó: thậm chí cũng vì câu nói "giúp được phần nào thì giúp", nhưng cũng phải bao gồm cả lí do ngay từ ánh nhìn đầu tiên anh đã có hảo cảm với Trần Giản.
Mà giờ phút này anh không tài nào giải thích được, nói cách khác là anh không thể khiến Trần Giản đang ở trong tâm thế như vậy hiểu được hảo cảm và hôn vốn dĩ chẳng có mối liên hệ tất yếu nào.
Chuyện cũng đã rồi.
"Tôi xin lỗi." Thiện Vũ thở dài, ngửa đầu tu hai ngụm Coca, cảm giác lạnh buốt cay cay khiến anh không khỏi chau mày.
Trần Giản nhìn anh, một lát sau mới đứng dậy: "Tôi ra ngoài một chút."
"Ừ." Thiện Vũ đáp.
Không biết Trần Giản định làm gì, giờ cậu làm gì cũng chẳng thấy lạ, có khi không đứng lên quơ nguyên cái mâm đồ ăn đập vào đầu anh chỉ là vì Trần Giản không muốn lãng phí lương thực mà thôi.
Khi nhân viên phục vụ bưng nồi thịt bò vào, Trần Giản vẫn chưa quay lại.
Thiện Vũ vặn lửa xuống mức nhỏ nhất, dựa vào ghế, ngón tay nhẹ nhàng gõ từng nhịp trên bàn.
Ba phút mười hai giây sau, cửa bị đẩy ra, Trần Giản bước vào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!