Chương 26: (Vô Đề)

Trần Giản thực sự chưa từng nghĩ đến việc mình sẽ bị một cái xe lăn hất xuống.

Thật ra tốc độ của xe lăn cũng không quá nhanh, nhưng có lẽ vì tâm lý không kịp lường trước nên xe vừa mới lao đi được mấy mét cậu đã bị hất ngã. Thế mà ngay sau đó, cậu đã có thể sải bước đuổi theo, giữ chặt lấy cái xe lăn.

"Dừng dừng dừng!" Thiện Vũ nói, "Bỏ tay ra, ẩu đả ở đây lát lại kéo bảo vệ tới bây giờ."

"Ai ẩu đả với anh?" Trần Giản buông tay, dù không muốn lắm nhưng vẫn đứng lên sau xe lăn để đề phòng lỡ người này lại định tăng tốc thì mình cũng coi như là đối trọng.

"Cậu vừa mới kéo tóc tôi đấy." Thiện Vũ vung vẩy tóc sau gáy mình, "Cậu mà không phải quản lý của tôi thì giờ tôi đã cho cậu biết thế nào là lộn cù mèo rồi."

Nói đến đây, thay vì để ý xem lộn cù mèo nghĩa là gì, Trần Giản lại tò mò một chuyện khác hơn. Cậu chống tay lên lưng xe lăn, hơi cúi người: "Ông chủ Thiện."

"Sao vậy, quản lý Trần?" Thiện Vũ nghiêng đầu.

"Anh từng tập võ đúng không?" Trần Giản hỏi.

Thiện Vũ không trả lời ngay mà chỉ quay đầu lại nhìn về phía trước, mãi đến khi xe lăn đứng lại chờ trước cửa thang máy, anh mới buông một câu: "Đúng là từng tập một thời gian, đây là một trong những việc khiến bố tôi hối hận nhất."

"Ồ." Trần Giản đáp một cách cẩn trọng.

Thế việc thứ hai là gì?

Mà sao lại hối hận?

Chắc là tập võ nhưng không có võ đức.

Không hành hiệp trượng nghĩa mà lại đi làm khùng làm bậy… nặng lời quá, lại đi coi trời bằng vung…

Nghe còn nặng hơn.

Nói chung là không làm việc tốt.

Có điều cậu đâu dám hỏi nhiều, nhỡ Thiện Vũ tự dưng đòi trao đổi rồi tra hỏi sổ hộ khẩu nhà cậu thì sao.

Vấn đề không phải là trao đổi hay không trao đổi. Cũng giống như việc cậu không muốn nhắc đến chuyện trong nhà và bố mẹ mình vậy, tuy nhà Thiện Vũ chắc không giống nhà cậu đâu nhưng nghe ra ý anh cũng chẳng hạnh phúc gì cho cam, Thiện Vũ không nói thì cậu cũng sẽ không lắm mồm.

Chỉ là không hiểu tại làm sao mà đề tài lại quay vòng về bố cậu. Trước đây hiếm khi nào Trần Giản gặp phải tình huống như hiện tại, bố ở trong thành phố cậu cũng ở trong thành phố, vả lại không phải chỉ ghé ngang qua hay đi làm việc mà là có cả ngày dài rảnh rỗi.

Có lẽ vì những lời Thiện Vũ nói, cậu bắt đầu không thể ngừng nghĩ đến bố mình.

"Lần thứ tư thứ năm gì rồi đấy." Thiện Vũ nói.

"Gì cơ?" Trần Giản hỏi.

"Thở dài." Thiện Vũ đáp, "Đi công tác với sếp mà thở ngắn than dài, lại còn chẳng thèm tránh mặt sếp, hơi quá đáng đó."

"Tôi… có hả?" Trần Giản ngẩn người.

"Mua đồ xong cậu gọi điện cho bố cậu đi, cậu không gọi thì tôi gọi." Cửa thang máy mở ra, Thiện Vũ đẩy cần điều khiển xe lăn vào thang máy, "Dù không đi gặp thì cũng nói chuyện với ông ấy vài câu, còn thở dài nữa tôi sợ cậu thiếu oxy mất."

Trần Giản không nói gì, theo vào thang máy.

Thang máy này không rộng lắm, Thiện Vũ vào trong rồi không xoay xe lăn lại, Trần Giản cũng không nhúc nhích, đứng quay lưng vào cửa thang giống anh.

"Ấn đi, tầng ba." Thiện Vũ nói.

"Tôi tưởng anh tính trở tay rút kiếm." Trần Giản giơ tay nhấn nút.

Thiện Vũ thở dài.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!