Chương 25: (Vô Đề)

Đêm khai trương Đại Ẩn, các nhân viên dọn dẹp mọi thứ từ trong ra ngoài, vụn pháo hoa trên con đường ngoài cửa cũng đã được quét sạch sẽ vào sáng sớm hôm sau.

Hồ Bạn chống hông đứng ngoài đường: "Có nên chừa lại một ít dấu vết không, sạch quá rồi."

"Không cần, để người ta thấy chỗ vừa mới khai trương như thế lại nghi ngờ chúng ta phục vụ không chuyên nghiệp." Tam Bính cũng chống hông.

"Cũng đúng ha." Hồ Bạn nhìn Trần Giản ngồi xổm bên kia đường, "Quản lý, hay anh về ngủ thêm một giấc đi?"

"Không được." Trần Giản cúi đầu hắt xì một cái.

"Ngày đầu tiên chính thức mở cửa đã bị cảm." Tam Bính nói, "Mày cũng biết chọn ngày dữ."

"Nhiều ngày mệt mỏi nên vừa thả lỏng một cái đã bệnh ngay rồi." Hồ Bạn nói.

"Quan trọng là trời có lạnh đâu, sao lại bị cảm." Tam Bính nói, "Hôm qua mày đi tuần bên ngoài bao lâu?"

Chỉ tuần một vòng thôi.

Rồi nằm trên ghế nửa tiếng.

"…Khá lâu." Trần Giản đeo khẩu trang lên, "Lát nữa tôi ăn cơm riêng, tránh lây bệnh cho mọi người."

"Anh đừng lây bệnh cho ông chủ là được." Hồ Bạn nói.

Lây bệnh cho ông chủ mới là không sao ý, anh ta có phải làm việc gì đâu."Cậu là cái bình xịt hả? Đi qua là lây bệnh?" Thiện Vũ hỏi trong điện thoại.

"Là bình xịt tắc vòi, tôi thở không ra hơi luôn rồi." Trần Giản nói, "Mọi người đều bảo tôi cách xa anh ra một tí."

"Miễn cậu đừng quỳ bên cạnh kiểm tra xem tôi đã chết hay chưa thì sẽ không tới nỗi ho vào mặt tôi đâu." Thiện Vũ nói.

Trần Giản thở dài.

"Hôm nay không có việc gì thì cậu ngủ thêm đi." Thiện Vũ nói, "Nghe bảo ngủ nhiều khỏe sớm đó, mau khỏe nha, không có quản lý là không được đâu."

14000 nào phải cho không.

"Ừ." Trần Giản đáp.

Nhưng hôm nay đúng là không có việc gì thật, ba cặp tình nhân mở vía thuận lợi kia chắc phải trưa mai mới đến, Trần Giản quay về ký túc xá nằm nghỉ.

Mà nguồn cơn bệnh cảm này thực sự rất xấu hổ.

Cậu không biết tối qua lúc mở cửa sổ Thiện Vũ có nhìn thấy cậu không, có khi ban đầu thì chưa thấy, người bình thường mở cửa sổ cũng chẳng ai nhìn xuống sân ngay lập tức, nhưng chính vì cậu lại bỏ chạy nên mới không dám chắc được.

Với phản ứng của Thiện Vũ…

Sao lại phải chạy?

Ở cái vị trí mà nhìn trộm thì không nhìn được mà nghe lén cũng không nghe nổi, đêm hôm khuya khoắt quản lý nằm ra đó thì cũng hơi thần kinh, nhưng bỏ chạy còn thần kinh hơn.

Trần Giản thở dài, vẫn nên vào ký túc xá ngủ thì hơn.

Bị cảm thật là khó chịu, chẳng mấy khi cậu rệu rã đến mức vừa nằm lên giường chưa đầy mấy phút đã ngủ thiếp đi ngay giữa ban ngày.

Đương nhiên, cũng có thể là bị thiếu oxy do ngạt mũi.

Nhưng ngủ không sâu, điện thoại đặt cạnh đầu vừa đổ hai tiếng chuông cậu đã dậy, lúc trông thấy cuộc gọi hiển thị là "bố" tiện thể nhìn luôn qua thời gian, không ngờ đã ngủ hai tiếng rồi.

"Bố ạ?" Cậu nghe máy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!