Chương 24: (Vô Đề)

Trần Giản nhất thời không hiểu được Thiện Vũ đang cảm ơn chuyện gì, nhưng ngay khi ngửi thấy mùi rượu sự chú ý của cậu đã bị di dời, trong ly của Thiện Vũ là rượu trắng.

"Không phải anh không uống được rượu sao?" Cậu cầm ly lại ngửi, chắc chắn là rượu trắng.

May thay đây chỉ là ly nhỏ, nếu đổi thành cái ly trên tay Trần Nhị Hổ chắc một ly cũng đủ làm Thiện Vũ chết bất đắc kỳ tử ngay tại chỗ mất.

"Hôm nay tôi không uống thuốc." Thiện Vũ nói.

"Thì cũng phải cách một ngày đã chứ!" Trần Giản hạ giọng, lôi điện thoại ra bắt đầu tra.

Sáng hôm khai trương đánh nhau, buổi tối ông chủ lại uống say không ra gì…

"Chưa hôm nào uống hết thuốc." Thiện Vũ nói.

Trần Giản ngừng tay đang gõ lia lịa trên màn hình, quay sang nhìn anh: "Chân anh bị thương như thế mà không uống thuốc?"

"Đeo nẹp hơn một tháng rồi." Thiện Vũ nói, "Ai dùng nổi thuốc kháng viêm lâu như thế."

"Vậy tức là anh…" Trần Giản còn chưa nói hết, một cánh tay bỗng duỗi qua ngay giữa mặt cậu với Thiện Vũ.

"Tôi biết ngay mà." Trần Nhị Hổ cầm ly, mặt đỏ lừ, "Ông chủ Thiện, anh lừa tôi…"

Trần Giản ngạc nhiên, nói nhỏ thế mà cũng nghe thấy sao? Tai thính dữ vậy?

"Anh vừa mới uống rượu trắng đúng không!" Trần Nhị Hổ chỉ vào cái chén nhỏ kia, "Có đúng không!"

Thì ra là tinh mắt.

"Mấy hôm nay không uống thuốc." Thiện Vũ cầm lấy cái ly rót rượu vào, cụng nhẹ với hắn, "Ông chủ Trần vất vả rồi."

Hình như Trần Nhị Hổ uống nhiều quá nên cảm xúc tràn trề, nước mắt sắp lưng tròng: "Không vất vả, nhưng tôi coi anh là anh em, anh không…"

"Ông chủ Trần." Trần Giản túm lấy cánh tay hắn, đứng dậy đỡ lấy Trần Nhị Hổ sắp nhào vào người Thiện Vũ, rồi lại duỗi tay cầm lấy ly rượu Thiện Vũ vừa rót đầy đưa tới trước mắt Trần Nhị Hổ, "Có coi tao là anh em không, có muống uống ly này không?"

"Uống chứ!" Trần Nhị Hổ gật đầu thật mạnh, "Anh em!"

Uống hết ly rượu này hai chân Trần Nhị Hổ bắt đầu nhũn ra, thằng Tư với thằng Năm cùng chạy tới giúp Tam Bính đỡ hắn đi về phía phòng cho khách, chính là căn phòng trước đó Trần Đại Hổ nằm ngủ hai phút, Trần Giản bảo để phòng đó lại không cần dọn dẹp đề phòng buổi tối ai uống nhiều quá có thể quẳng tạm vào bên trong.

Trần Giản thở phào nhẹ nhõm, ngồi lại xuống vị trí cũ.

"Quản lý Trần phải nhọc lòng rồi." Thiện Vũ nói.

Lấy mất rượu của anh nên anh khó chịu chứ gì.

"Anh đừng uống rượu nữa, tôi thấy dưới bàn trà của anh còn một đống thuốc đó." Trần Giản nói, "Dù không dùng thuốc kháng viêm thì vẫn phải uống một ít đi chứ, vốn dĩ bị thương đã không nên uống rượu rồi."

Thiện Vũ thở dài không nói gì nữa, lấy Coca bên cạnh tu một ngụm.

Trần Giản trầm mặc giây lát, cuối cùng cũng nhớ lại chủ đề ban nãy.

"Vừa nãy anh nói cảm ơn…" Giờ nhớ lại tiếng cảm ơn này vẫn có thể khiến chóp mũi cậu cay cay, dù chủ đề đã trôi qua một cách bất đắc dĩ nhưng cậu vẫn lật ngược về, "Không cần phải… khách sáo thế đâu."

"Trần Giản." Thiện Vũ tựa lưng vào ghế ngồi, quay đầu qua nhìn cậu, "Cậu thật là…"

"Hả?" Trần Giản nhìn anh.

"Không có gì, đi tiếp khách đi." Thiện Vũ hất cằm, "Mỗi mình Hồ Bạn nhảy tới nhảy lui."

"Ò." Trần Giản đứng dậy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!