Chương 23: (Vô Đề)

Trần Giản không xuống tầng luôn mà khi bước xuống một tầng, cậu rẽ vào hành lang tầng ba, quẹt thẻ mở cửa phòng 306.

Lúc này đã gần đến giờ ăn trưa, mọi người dưới tầng một đang ầm ĩ đòi ăn, cậu muốn tìm một chỗ yên tĩnh để ở một lúc, một nơi mà sẽ không có ai bước vào. Trước đây cậu toàn ở phòng 307 đối diện, rất hiếm khi vào trong căn phòng này, không phải vì chuyện có ma hay không mà chủ yếu là vì nó chưa được dọn dẹp lại, tuy máu đã khô hết từ lâu nhưng khi bước vào vẫn có thể ngửi được mùi rất khó chịu.

Cậu hoài niệm căn 307 lắm, giờ căn phòng đó bị Thiện Vũ chiếm mất tiêu rồi, rõ ràng trong văn phòng anh có hẳn một gian phòng ngủ, nhưng chắc là vì bây giờ trên tầng bốn chỉ có một mình Hồ Bạn là con gái ở nên anh cũng không ngủ lại trong văn phòng.

Kể từ sau khi được Triệu Phương Phương quét dọn không có bất cứ ai tiến vào trong căn phòng này thêm lần nào nữa, ga giường cũng đã được thay mới hết cả. Thiện Vũ đã dặn, không được dùng đến căn này trừ khi hết phòng trống, mà nếu nhất định phải dùng đến căn này thì bắt buộc phải nói rõ tình hình của phòng cho khách biết.

Tuy có thể thấy rõ rằng trước đây Thiện Vũ chẳng phải người lương thiện gì cho cam… Thật ra bây giờ trông cũng chẳng lương thiện hơn là mấy, nhưng nhiều khi lại làm cậu hơi bối rối vì cứ thấy không hợp kiểu gì.

Trần Giản mở cửa sổ ra, dựa vào cửa sổ, ngửa đầu tu cạn nửa chai Coca trong tay chẳng biết cầm ra từ bao giờ, trong khi rõ ràng không hề định uống. Không biết đứng được bao lâu, đầu óc rối như mớ bòng bong cũng không biết đang nghĩ đến chuyện gì, bộ đàm trong tay cậu chợt nhấp nháy ánh đèn, sau đó nghe thấy giọng Hồ Bạn: "Gọi quản lý."

"Sao vậy?" Trần Giản vừa hỏi vừa đóng cửa sổ lại chuẩn bị xuống tầng.

"Cơm nước đã OK rồi ạ, xuống dưới măm măm đi." Hồ Bạn nói.

"Ừ." Trần Giản đáp.

"Ông chủ ông chủ, chỗ ông chủ có bộ đàm không?" Hồ Bạn hỏi, "Quản lý, nếu anh tiện đường thì gọi ảnh xuống ăn cơm đi."

"Được rồi." Trần Giản thở dài, không tiện đường cũng phải gọi thôi.

Cậu ra khỏi phòng, khóa cửa thật kĩ, chậm chạp đi lên tầng bốn.

Trong văn phòng Thiện Vũ có bộ đàm nhưng không hiểu sao anh lại không trả lời, cũng chẳng biết là do chưa bật hay nghe thấy rồi nhưng không buồn cử động.

…Hay vừa nãy chân lại bị thương rồi?

Trần Giản nhìn thoáng qua phòng 307, cửa đóng, bên trong không có ai, vì vậy lại chạy lên tầng bốn gõ cửa văn phòng.

Vừa nãy ở trong phòng 306 một lúc cho nguôi ngoai cậu thấy ổn hơn nhiều rồi, khi gõ cửa thì đã tràn trề năng lượng.

Bên trong không có tiếng đáp lại.

Cậu gõ thêm mấy lần nữa, vẫn không ai đáp.

Cậu đành lấy điện thoại ra gọi vào số Thiện Vũ.

Trong văn phòng truyền đến tiếng chuông điện thoại reo, sau đó nghe thấy Thiện Vũ trong phòng kêu lên: "Vào đi! Đang không tìm thấy điện thoại!"

Trần Giản đẩy cửa bước vào.

Thiện Vũ gác chân lên một chồng đệm, đang nằm trên sô pha. Điện thoại anh thì bị kẹt giữa đệm dựa vào lưng ghế sô pha, vẫn đang đổ chuông. Trần Giản cúp máy, rút điện thoại của Thiện Vũ ra đưa tới trước mặt anh: "Hồ Bạn gọi xuống ăn cơm."

"Cậu mang lên đây đi." Thiện Vũ ngồi dậy, "Tôi ăn ở đây, xuống không nổi nữa."

Trần Giản nhìn anh: "Chân đau à?"

"Không." Thiện Vũ nói, "Mọi người vẫn chưa được bàn luận nhiều về vụ hồi sáng mà, chừa cho nhân viên ít thời gian để tám chuyện đấy."

"…Ờ, chị Triệu gửi tôi thực đơn trưa nay." Trần Giản nói, "Anh xem xem…"

"Thoải mái đi, tôi ăn được hết." Thiện Vũ nói.

Trước khi xuống tầng Trần Giản còn tiện thể rửa sạch cốc Coca anh vừa uống hết rồi cất lại chỗ cũ. Sau khi cửa văn phòng đóng lại, Thiện Vũ lại nằm xuống sô pha, đặt điện thoại lên bàn trà bên cạnh.

Nhìn lướt qua phía bàn làm việc, anh phát hiện ra nửa chai Coca đã bị Trần Giản cầm đi mất.

Không uống, nhưng vẫn nhận rồi lại còn cầm đi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!