Chương 22: (Vô Đề)

Tuy vừa nãy mấy ông chủ kia đều ở trên tầng ba nhưng tiếng động dưới tầng chẳng hề nhỏ, không thể có chuyện không nghe thấy, mà dù có không nghe thấy thì nguyên đám tầng một gửi tin nhắn đi cũng đủ để tất cả mọi người đều hay chuyện.

Nhà nghỉ xảy ra chuyện như vậy vào đúng ngày khai trương, mấy ông chủ kia dù có muốn hóng hớt hay không thì cũng phải tỏ ra biết ý mà rời đi. Khi Trần Giản xuống tầng một với tâm trạng bực bội ấm ách, mấy ông chủ kia đang nói chuyện với Hồ Bạn, xem chừng chuẩn bị đi rồi.

"Quản lý." Hồ Bạn nhìn cậu, "Các vị đây…"

Trong tình huống bình thường hẳn Trần Giản sẽ hỏi các anh sao vậy, giả vờ có ý muốn níu giữ, đến khi đối phương nhất quyết phải rời đi thì nói thêm vài câu xin lỗi khách sáo, nhưng chuyện xảy ra hôm nay thực sự khiến cậu phiền lòng, lại còn vừa bị Thiện Vũ đuổi ra khỏi văn phòng, cậu hoàn toàn không có hứng thú diễn kịch.

Vì vậy lược bỏ toàn bộ cảnh diễn trung gian, cậu thẳng thừng nói luôn câu kết: "Hôm nay thực sự rất cảm ơn các anh đến hỗ trợ, xin thứ lỗi vì đã không thể tiếp đãi chu toàn."

"Không sao, không sao." Hạ Lương nói, "Mọi hố sâu phía trước đều đã vượt qua rồi, sau này mọi chuyện sẽ suôn sẻ cả thôi, chúc Đại Ẩn khai trương thuận lợi."

Con mẹ mày mới là hố sâu phía trước đấy.

Mày mới là hố sâu.

Nguyên cái nhà trọ của mày toàn là hố sâu.

Ai sợ lỗ nhìn vào chắc phát rồ tại chỗ.

Trần Giản nhìn gã: "Cảm ơn, sẽ thuận lợi."

Sau khi tiễn mấy ông chủ và đám nhân viên của họ ra sân, Trần Giản quay người trở về phòng. Mọi người đều đang ngồi ở nhà ăn. Triệu Phương Phương cầm hộp y tế, đang giúp Trần Nhị Hổ sát trùng vết thương trên mắt, không chỉ mắt phải mà cả nửa mặt bên phải của hắn đều sưng tấy, mắt híp thành một đường khe trông còn không rộng bằng miệng vết thương bị đấm nơi khóe mắt.

"Sao rồi?" Trần Giản đi vào nhà ăn, hỏi.

"Mày không thấy à?" Trần Nhị Hổ bực bội nói.

Cơn giận dữ trong lòng Trần Giản lập tức bùng nổ, cậu quơ lấy chén trà trên bàn nhắm thẳng vào đầu Trần Nhị Hổ mà ném: "Mày ngoạc vào mặt tao làm chó gì! Chuyện này là tại tao chắc!"

Chén trà đập vào trán Trần Nhị Hổ, lần này không còn ai đỡ nên rơi tan nát dưới sàn.

"Quản lý, quản lý…" Tam Bính vội vã tới can ngăn, "Đừng đừng đừng đừng…"

"Giời ơi toái toái bình an, toái toái bình an [1]!" Hồ Bạn vừa vỗ tay vừa kêu lên, cắt ngang cuộc đấu khẩu có khả năng tiếp diễn, "Bình an —— May mắn —— Khởi đầu thuận lợi ——"

[1] "Toái" đồng âm với "Tuế", khi làm vỡ một thứ đồ gì đó, người ta thường nói "Toái toái bình an" để an ủi người làm vỡ đồ, nghe giống như "Tuế tuế bình an" (tức Mãi mãi bình an).

"Đừng có la nữa!" Trần Nhị Hổ nhìn cô, "Đã đau đầu rồi thì chớ."

"Tôi thấy trong hộp y tế có thuốc giảm đau đấy, anh uống lấy một viên." Hồ Bạn cầm cây chổi đi tới, quét dọn sạch sẽ mảnh chén vỡ dưới sàn.

Trần Giản ngồi xuống cạnh bàn ăn.

"Ông chủ Thiện thế nào rồi?" Tam Bính ngồi cạnh Trần Giản.

Đang giận chứ sao, sắp tức chết rồi.

"Bình thường." Trần Giản nói, "Đang nghỉ ngơi trong văn phòng."

"Hôm nay gây lộn thế này…" Tam Bính nhíu mày, "Chiều thế nào đây? Còn ăn cơm không? Hay là…"

"Ăn chứ, chả ảnh hưởng gì." Trần Giản nói, "Kế hoạch ban đầu của chúng ta hôm nay là buổi trưa bắn pháo xong mọi người tụ tập một bữa, buổi tối mời một vài người quen tới, hiện giờ vẫn không có gì thay đổi."

"Ừ, không thay đổi." Tam Bính gật đầu.

"Trần Giản." Vết thương trên mặt Trần Nhị Hổ đã được Triệu Phương Phương băng lại, hắn đứng lên, "Hai chúng ta tâm sự riêng đi?"

Trần Giản không đáp, đứng dậy theo hắn băng qua nhà ăn đi ra ngoài từ cửa hậu, ngồi xuống cạnh một chiếc bàn nhỏ ở sân sau.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!