Chương 21: (Vô Đề)

Trần Giản bàn giao ngắn gọn với Hồ Bạn, bảo cô dẫn các ông chủ đi dạo tiếp, đoạn nói xin lỗi với những người kia sau đó đi về phía cầu thang. Hồ Bạn rất thông minh, đoán được ngay dưới tầng hẳn đã xảy ra chuyện gì đó, bèn lập tức dẫn các ông chủ đi tham quan phòng tập thể thao trên tầng ba.

Trần Giản bình tĩnh thong dong bước xuống hai bậc cầu thang trước khi đột ngột lao xuống, gần như là nhảy hai bước qua một tầng cầu thang.

Nếu Trần Đại Hổ xuất hiện ở bên ngoài vào bất cứ lúc nào khác ngoại – trừ – hôm – nay thì đã chẳng khiến cậu hốt hoảng đến thế, hôm nay là ngày khai trương Đại Ẩn, không thể để xảy ra bất cứ rắc rối nào được.

Nhưng Trần Đại Hổ lại chọn ngày hôm nay để tới, rõ ràng là tới để làm loạn.

Chắc Trần Nhị Hổ cũng không biết hôm nay anh mình sẽ tới, mấy hôm nay hắn rất bận rộn, hắn với bọn Tam Bính làm không biết bao nhiêu việc từ trong ra ngoài nhà nghỉ, nếu anh trai có đánh động bất cứ điều gì hắn cũng sẽ không giấu giếm.

Thằng chó này.

Ngọn lửa giận dữ trong lòng Trần Giản ngùn ngụt bốc lên suốt quãng đường cậu xuống tầng. Cậu đã bỏ quá nhiều sức lực vào trong cái nhà nghỉ này, vì tiền, một phần cũng vì dường như cậu có thể nhìn thấy được hy vọng.

Và người cùng cảm nhận giống cậu còn có chị Triệu, Hồ Bạn, có thể là cả Tam Bính.

Các đồng nghiệp trong nhà nghỉ đều trông chờ vào nơi đây.

Để tao xem thằng chó nào dám sinh sự vào ngày khai trương vui vẻ như thế này!

Để tao xem thằng chó nào muốn gây rắc rối cho cái nhà nghỉ này.

Hôm nay đứa nào dám gây sự cậu đánh đứa đó, ông chủ mà chọc chó đánh cả ông chủ luôn!

Khi Trần Giản lao vọt xuống tầng một thì bầu không khí dưới tầng một đã rất căng thẳng rồi, nhân viên mấy nhà nghỉ bên trong kia đều hoặc ngồi hoặc đứng lủi qua phía nhà ăn, tuy không ai tỏ rõ biểu hiện hóng hớt nhưng đều nhìn về hướng này.

Được trả lương để qua nhà người khác hóng chuyện, lời thật chứ.

Trần Đại Hổ dẫn theo hai đứa nhìn dáng dấp thì có vẻ là tay sai đánh đấm trên trấn cũ, đang ngồi nhàn nhã hút thuốc trong quầy bar, điệu bộ ung dung bình thản trông cao cấp hơn hẳn so với thằng em gã hồi trước ngồi đánh bài bằng ý nghĩ trong sân.

Ít nhất thì hút thuốc cũng nhả được vòng khói.

Nhưng xét về bản lĩnh thì vẫn thua kém Thiện Vũ ngồi xe lăn bình tĩnh điềm nhiên không có bất cứ động tác tạo nét dư thừa nào phía đối diện rất nhiều.

"Sao cậu lại xuống đây?" Nhìn thấy Trần Giản, Thiện Vũ mở miệng hỏi.

"Xuống xem." Trần Giản bình tĩnh đáp, cậu cũng không đi sang bên Thiện Vũ mà đứng ngay trước quầy bar nhìn Trần Đại Hổ.

Trần Đại Hổ phả một làn khói vào mặt cậu: "Quản lý Trần giờ oai phong quá ta?"

"Có việc gì?" Trần Giản không nhúc nhích.

"Đây là chuyện của tao với ông chủ Thiện." Trần Đại Hổ tựa vào quầy bar, "Không liên quan đến mày, rắc rối không tìm đến mày thì mày cũng đừng tự đâm đầu vào."

"Mày vừa gọi tao là gì?" Trần Giản hỏi.

"Quản lý Trần, sao?" Trần Đại Hổ nhìn cậu.

"Nên tao là quản lý của cái nhà nghỉ này." Trần Giản nói, "Mày có muốn tìm Thiện Vũ cảm phiền đừng là ở trong nhà nghỉ của tao."

Trần Đại Hổ ngẩn người.

Thiện Vũ cũng sửng sốt, anh đặt cánh tay lên tay vịn xe lăn, ngón tay chống bên thái dương, hơi buồn cười.

Logic của quản lý bá đạo thật đấy.

Tàn nhẫn quá đi.

"Trần Giản, đừng có ở đây vòng vo tam quốc với anh mày, hôm nay tao nể mặt em trai tao nên không động đến mày." Trần Đại Hổ nói, "Mày đừng có lằng nhằng."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!