"Biến giùm." Thiện Vũ nhoài ra bàn nói một câu vào điện thoại.
"Hả?" Lưu Ngộ phía bên kia ngẩn người, "Anh tôi đâu vậy?"
"Không phải, anh ta đi ngang qua mắng bảo vệ đấy." Trần Giản vội cầm điện thoại tắt loa đi, quay người đi ra khỏi văn phòng, "Cậu kể chi tiết tình hình cho tôi nghe xem nào…"
Thiện Vũ đứng dậy định đuổi theo ra ngoài, nhưng quản lý làm – mọi – thứ – vì – tiền rõ ràng không muốn bị anh quấy rầy nên đã sải bước thật nhanh, vài giây sau đã thấy biến mất khỏi cầu thang, dù anh có dùng xe lăn cũng không thể bắt kịp.
Thiện Vũ thở dài, ngồi lại xuống ghế.
Thôi, để cho chúng nó làm.
Lưu Ngộ bất chấp muốn giúp đỡ anh mình.
Quản lý cũng bất chấp muốn ông chủ có khách.
Cản sao được.
Chừng mười phút sau Trần Giản quay lại văn phòng, Thiện Vũ vẫn đang ngồi phía sau bàn làm việc, cậu giơ tay gõ gõ lên cánh cửa mở toang.
"Mặt đối mặt nhìn nhau, cậu là robot đưa cơm hay gì mà còn phải gõ cửa." Thiện Vũ nói.
"Anh có lý do gì đó nên không muốn nhận bất ngờ Lưu Ngộ mang tới phải không?" Trần Giản đi vào văn phòng.
"Còn nhớ phải hỏi à?" Thiện Vũ nói.
"Vừa nãy có đơn to quá bị choáng tí ấy mà." Trần Giản nói.
"Cậu đồng ý hết rồi đúng không?" Thiện Vũ hỏi.
"Chưa chốt hẳn." Trần Giản nói, "Tôi bảo phải tu sửa lại nên rất bừa bộn, lại còn vừa đánh hội đồng với mấy homestay bên trong xong… nên phải xem tình hình đã."
"Cậu dám nói thật luôn." Thiện Vũ nhìn cậu cảm thán.
"Quan trọng là Lưu Ngộ tin." Trần Giản nói.
Thiện Vũ im lặng giây lát, ngay khi anh chực mở miệng thì Trần Giản lại nói: "Hỏi anh lí do thì có quá giới hạn không?"
"Ghim dữ thế." Thiện Vũ chậc lưỡi.
Trần Giản không đáp.
"Mẹ nó không muốn nó chơi với tôi." Thiện vũ nói, "Bố mẹ tôi cũng không muốn tôi dạy hư thằng nhỏ hiền lành đó, nên tôi không muốn nó chạy tới đây nữa."
"…Vậy à." Trần Giản không biết nên nói gì cho phải, "Thế để tôi nói lại với cậu ta vậy, bảo là…"
"Anh nó lại bị lôi đầu vào một trận đánh hội đồng nữa." Thiện Vũ nói.
"Vậy chẳng phải cậu ta càng phải tới đây xin được gặp ngay lập tức sao?" Trần Giản nói.
"Làm quản lý cái có khác ha." Thiện Vũ nở nụ cười, "Có gặp được hay không phải xem xem ra tay nặng cỡ nào, đánh sao mà để bị giam giữ hình sự thì cũng đâu có gặp được nhau, chỉ có nước gặp luật sư thôi."
Trần Giản khựng lại, hồi lâu sau mới nói: "Tôi không biết trả lời câu đó thế nào."
"Nó muốn dẫn bạn bè tới đây à?" Thiện Vũ hỏi.
"Đúng vậy." Trần Giản đáp.
"Thế chắc nó đã hẹn với bạn bè rồi, dù sao vừa mới vào học cũng phải giữ cho nó tí thể diện, nó có nói là bạn cùng lớp hay là bạn gì khác không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!