Chương 2: (Vô Đề)

Mưa còn đang rơi chốc mạnh chốc ngơi, mái lán bên ngoài đón đầy nước, cảm tưởng nó sắp sập tới nơi.

Lưu Ngộ nhìn một lúc, không nhịn được nữa bèn chỉ tay: "Cái kia thoát nước tự động à?"

"Ừ." Trần Giản đáp.

"Ồ?" Lưu Ngộ sửng sốt, "Tự động thật á?"

"Cảm ứng âm thanh." Trần Giản nói.

"Hả?" Lưu Ngộ càng khó hiểu.

Thiện Vũ thở dài, quay đầu đi.

Trần Giản đứng lên, cầm cây gậy cạnh cửa đi tới phía dưới lán đập lên mái hai phát, nước mưa tích đầy rào rào trút xuống, mái nhà trở lại bình thường.

"Cậu vừa nói xong là nó thoát hết nước." Trần Giản ngồi lại trên ghế, "Cảm ứng bằng âm thanh."

"Cảm ứng âm thanh kiểu đó hả?" Lưu Ngộ sửng sốt mất hai giây trước khi dựa vào lưng ghế, cười ầm lên, "Ái chà cậu buồn cười phết."

Trần Giản nhìn Lưu Ngộ cười như Đậu vui vẻ: "Cậu bao nhiêu tuổi rồi?"

"Tròn mười tám." Lưu Ngộ nói, "Có bằng lái rồi."

"Ồ." Trần Giản đáp.

"Trông cậu không giống mười tám lắm, như học cấp hai." Trần Tiểu Hồ ngồi bên cạnh cũng cười.

"Tại cháu nhỏ con." Lưu Ngộ nói.

Thiện Vũ bất lực nhìn cậu ta.

"Cậu không đi học à?" Trần Tiểu Hồ cười hỏi, "Lại đến đây khởi nghiệp chung với anh trai?"

"Cháu có đi học mà, vừa mới vào đại học." Lưu Ngộ nói, "Cháu đưa anh cháu đến thôi, anh ấy tiếp quản cái homestay kia nên phải chuẩn bị dọn dẹp để còn khai trương, nhưng cháu đoán chắc cũng phải mất một thời gian nữa, quan trọng là anh ấy không muốn…"

"Có kem không?" Thiện Vũ ngắt lời cậu ta, hỏi.

"Có đấy." Trần Giản đứng dậy mở tủ đông ra xem, lấy ra một cái kem, "Hãng Four Circles."

"Ừ." Thiện Vũ gật đầu.

"Hết hạn khoảng ba tháng rồi." Trần Giản nói tiếp.

Thiện Vũ trầm mặc.

Trần Giản cũng im lặng nhìn anh.

"Có mỗi cây này thôi à?" Thiện Vũ không thể tin nổi, "Không còn cái nào khác?"

"Không." Trần Giản nói, "Cả cây này cũng là hồi trước tôi mua xong để đây chưa kịp ăn."

"…Thôi." Thiện Vũ xua tay, "Vài km đổ lại trên con đường này chỉ có mỗi cửa tiệm các cậu là có thể mua ít đồ ăn thức uống, vậy mà không kinh doanh cái này à?"

"Không kinh doanh được." Trần Giản cười cười, xé gói kem cắn một miếng.

"Vẫn ăn được sao?" Lưu Ngộ hỏi.

"Ăn được." Trần Giản nói, "Hết hạn không có nghĩa là bị hỏng."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!