Chương 19: (Vô Đề)

Tay nghề nấu ăn của Triệu Phương Phương khá tốt, sau khi lên thực đơn, ngày nào chị cũng nấu vài bữa cơm nhân viên dựa theo những món trong đó, mọi người cùng nhau nếm thử rồi đưa ra ý kiến. Món chính của bữa trưa hôm nay là thịt thăn chua ngọt và cá sơn đá, có cả cà tím chiên nhồi thịt và nấm mèo xào thịt, ẩm thực hơi tạp nham nhưng hương vị đều rất ổn.

Thiện Vũ không ý kiến gì cả, anh ăn gì cũng ngon miệng, không kén chọn.

"Thịt thăn hơi chua nhỉ?" Thằng Tư nói.

"Không chua lắm, tôi còn thấy hơi ngọt." Hồ Bạn nói, "Cà tím chiên nhồi thịt ngon."

"Cà tím chiên nhồi thịt ngon thật." Thằng Tư gật gù.

"Cá cũng ngon." Tam Bính nói.

Mọi người ngoài việc hơi tranh cãi chút về chuyện chua ngọt ra thì không ý kiến gì với những món khác cả.

"Ông chủ Thiện thấy sao?" Triệu Phương Phương hỏi.

Đừng hỏi tôi, tôi ăn vã đường uống vã dấm còn chẳng thấy có vấn đề gì nữa là… Anh liếc nhìn Trần Giản: "Quản lý thấy sao?"

"Khẩu vị của mọi người khác nhau, cũng khó mà đặt ra tiêu chuẩn được." Trần Giản nói, "Hay khi nào có khách gọi món này thì cứ hỏi họ là được, xem muốn ăn thiên ngọt hay thiên chua?"

"Được đấy." Thiện Vũ nói.

Để tránh lát nữa lại có món gì cần trưng cầu ý kiến của ông chủ, anh bèn đứng dậy rời khỏi nhà ăn, chuẩn bị lên tầng uống bát thuốc bắc kia.

Khi cửa thang máy sắp đóng lại, Hồ Bạn chạy theo tới, thò nửa đầu vào trong.

"Gì đấy?" Thiện Vũ vội vàng đưa tay ấn nút mở cửa, "Muốn kiểm tra độ nhạy thì dùng tay là được, đừng dùng đầu."

"Ông chủ, quản lý vừa mới tạm ứng tiền lương cho tôi." Hồ Bạn cười, "Cảm ơn ạ."

"Không có gì." Thiện Vũ nói.

"Anh là người tốt." Hồ Bạn nói, "Tôi sẽ làm việc chăm chỉ."

"Ừ." Thiện Vũ gật đầu, "Có khó khăn gì cứ nói với quản lý."

"Không khó khăn gì hết!" Hồ Bạn cười, xoay người chạy đi.

Cửa thang máy đóng lại, Thiện Vũ khẽ thở dài dựa vào buồng thang máy, đứng ngây ra một lúc mới vươn cây nạng ra ấn tầng bốn trên màn hình điều khiển. Đám Hồ Bạn và Trần Nhị Hổ khiến anh nhớ đến rất nhiều người, tuy không giống hoàn toàn nhưng sẽ luôn có những khoảnh khắc như vậy, kéo anh về lại tháng ngày trước kia.

Có thể giúp được phần nào thì giúp.

Nhưng có người chỉ thiếu mỗi cái "phần nào" đó mà thôi.

Biết rõ rằng chỉ cần tiến một bước về phía trước là sẽ khác đi rồi, nhưng một bước này khó khăn đến nhường nào.

Giống như thừa hiểu chỉ cần uống xong bát thuốc này là có thể cải thiện được giấc ngủ, nhưng chỉ nhác ngửi thấy mùi thôi là anh lại không hé nổi miệng, phải có người giúp anh phần nào, cạy miệng anh ra để rót vào…

Lần thứ ba cầm bát giơ bên miệng, cuối cùng anh cũng hạ quyết tâm nhấp một ngụm.

Cái đắng nghét lẫn cùng vị vỏ cây thiu xông thẳng lên tận não.

"Con mẹ nó chứ." Anh cầm bát đi vào nhà vệ sinh.

Nhưng đứng cạnh bồn rửa tay, anh vẫn không đổ bát thuốc đi. Dù sao cũng là quản lý Trần vừa bận rộn công việc tu bổ homestay vừa phải sắc thuốc, vật lộn đến hơn một tiếng đồng hồ mới sắc xong bát thuốc này.

Anh hít một hơi kìm nén.

Rồi ngửa đầu uống một hơi cạn bát thuốc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!