"Học hư đấy à?" Thiện Vũ quay đầu nhìn cậu.
"Gọi là mưa dầm thấm lâu." Trần Giản nói.
"Đấy là cách dùng cụm đó hả?" Thiện Vũ nói.
"…Không biết." Trần Giản thật thà đáp, "Vốn dĩ cách dùng là vậy, nhưng anh hỏi thế làm tôi cũng không dám chắc nữa, không biết được anh lại tính đả kích tôi khúc nào."
"Cũng tự tin đấy." Thiện Vũ nói, "Bằng cấp của chúng ta ngang nhau thôi."
Trần Giản sửng sốt, chợt cười.
"Tôi hỏi cậu một câu không cần trao đổi trước." Thiện Vũ dừng lại, ngồi xuống một đống gạch bên cạnh, nhìn dòng sông trước mặt.
"Ừ." Trần Giản dừng lại, chống một chân xuống, đến khi xác nhận rằng Thiện Vũ muốn ngồi ở đây một lát thì mới xuống hẳn xe.
"Trong tình huống bình thường, mối quan hệ hiện tại của hai chúng ta là gì?" Thiện Vũ hỏi.
Trần Giản sửng sốt, quan hệ gì?
Chắc là chủ tớ.
Ăn, mặc, ở, đi lại này, đi khám cũng theo cùng.
À, trong tình huống bình thường.
"Quan hệ cấp trên cấp dưới, anh là sếp, tôi là nhân viên." Trần Giản nói.
"Ừ." Thiện Vũ gật đầu, "Nên là cậu đang đi quá giới hạn đó, biết không?"
Trần Giản đứng yên không nhúc nhích sau lưng Thiện Vũ, lần gần nhất Thiện Vũ nói chuyện với cậu bằng giọng điệu đó là vì vụ Tam Bính lấy tấm nệm.
Nhưng lần này, theo như cách hiểu của Trần Giản, khác hoàn toàn so với vụ của Tam Bính.
Tự dưng cậu hơi bối rối.
Cũng tự dưng, thấy hơi khó chịu.
"Thế anh hỏi thăm chuyện của tôi thì không quá giới hạn à?" Trần Giản hỏi.
"Sếp tìm hiểu về bối cảnh gia đình của nhân viên để tiện quản lý, không quá." Thiện Vũ nói.
"Anh…" Trần Giản nghe mà cứng họng, "Anh làm sếp kiểu độc tài quá ha."
"Sếp mà, làm gì có ai không độc tài." Thiện Vũ nói, "Vả lại nếu không tìm hiểu rõ ràng, lỡ như một ngày nào đó bị người ta lừa vào tù rồi vẫn còn ngu ngơ."
Trần Giản còn đang cạn lời vì nửa câu đầu thì nửa câu sau lại càng khiến cậu không biết nói gì hơn.
Thiện Vũ quay đầu đi: "Cậu muốn hỏi chuyện đó đúng không?"
Đúng là muốn hỏi chuyện đó.
Nhưng anh nói hơi đường đột quá rồi.
"Ừ." Trần Giản hơi ngại, không phải chuyện này quá giới hạn hả sếp?
"Ngoại trừ mối quan hệ sếp và nhân viên," Thiện Vũ nói, "tôi cũng coi cậu là bạn."
Trần Giản đứng đằng sau Thiện Vũ nên không nhìn thấy biểu cảm trên gương mặt anh, không biết lúc nói câu đó anh nói thật hay đùa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!