Chương 17: (Vô Đề)

Trong phút chốc, Trần Giản cảm nhận được sự bất lực của giáo viên khi đứng trên bục giảng đối mặt với một lũ ngốc hồi còn đi học.

Nhưng cũng vì thế mà cậu không còn quá căng thẳng nữa, bởi đứng trước mấy người chuyện gì cũng phải bám theo truy hỏi đến cùng ở Chẩm Khê này, chỉ cần cậu không bị ấp úng nói lắp thì sẽ luôn là một quản lý xuất sắc.

Phần nội dung tiếp theo cũng không quá khó nói, chủ yếu là sắp xếp công việc, các vị trí ở đây đều phải kiêm thêm vài việc. Lễ tân ngoài việc tiếp đón checkin thì những lúc rảnh rang sẽ cung cấp một số dịch vụ đơn giản cho khách, nhân viên vệ sinh thì lo nấu cơm, bảo vệ… à không, nhân viên an ninh ngoại trừ những gì đã bàn với ông chủ Trần lúc trước ra thì giờ còn phải phụ giúp quét sân và vệ sinh con đường ngoài cửa homestay…

Quản lý nhà nghỉ còn công việc cắt tỉa cỏ cây hoa lá.

Quản lý nhà nghỉ không chỉ phải học lái xe mà còn phải học cả kiến thức làm vườn nữa, bởi vì ông chủ làm gì có tiền để mà suốt ngày thuê người làm vườn tới chăm nom.

Quản lý nhà nghỉ không kìm được lòng liếc ông chủ một cái.

"Đại khái là vậy." Trần Giản quét một lượt từ đầu đến cuối nội dung trên giấy nhằm chắc chắn rằng không còn gì để sót nữa, "Ai có ý kiến hay đề xuất gì thì có thể nói luôn bây giờ, mọi người cùng nhau thảo luận nhé."

"Tôi có đề xuất." Hồ Bạn giơ tay.

"Nói đi." Trần Giản nói.

"Có thể mở lại quán cà phê không? Khu bên cạnh nhà ăn là quán cà phê đúng không? Có tách cà phê các kiểu, nhưng không có thiết bị." Hồ Bạn hỏi, "Tôi thấy trong trấn cũng không có quán cà phê nào cả, chỉ có cà phê đóng lon bán trong siêu thị thôi."

"Ai thèm uống mấy cái đó." Trần Nhị Hổ nói, "Người theo style phương Tây như ông chủ Thiện cũng còn uống Coca suốt ngày kìa."

Hóa ra khả năng quan sát của Trần Nhị Hổ cũng không tệ lắm.

"Có mỗi hôm bàn hợp đồng là anh ta uống trà thôi." Trần Nhị Hổ nói thêm.

Hôm đó anh ta cũng uống Coca.

"Sau này còn định bán trà nữa." Trần Nhị Hổ nói tiếp.

…Bán trà gì cơ?

"Anh gặp được mấy người theo style phương Tây rồi?" Hồ Bạn nói.

"Mày nói thế là đang gây sự đấy." Trần Nhị Hổ nhìn cô.

"Anh bắt đầu trước mà?" Hồ Bạn nói.

"Thảo luận." Trần Giản xen ngang giữa hai người, "Là thảo luận, không phải cãi nhau."

"Có thể thử xem." Thiện Vũ dựa vào ghế với cái điệu bộ hết sức nhàn nhã, "Nhưng mà, ai làm?"

"Tôi biết chút chút, có thể làm được những loại bình thường, không quá phức tạp." Hồ Bạn rất thật thà.

"Người ta đến đây chơi chứ cũng không phải thiết tha gì hương vị cà phê, có là được rồi." Thiện Vũ nói, "Lát nữa tan họp bàn cụ thể hơn với quản lý sau nhé."

"Ok." Hồ Bạn gật đầu.

"Tôi cũng muốn hỏi." Triệu Phương Phương cũng giơ tay, "Về việc bảo tôi nấu cơm ấy, thực đơn y như trước đây sao? Có một số món tôi không biết làm đâu."

"Không cần giống như trước, chị viết lại một cái mới rồi đưa cho quản lý những món chị biết nấu là được." Thiện Vũ nói, "Không cần quá nhiều đâu, mấy món cơm nhà là được rồi."

"Thế thì tôi làm được." Triệu Phương Phương gật đầu.

Hồ Bạn và Triệu Phương Phương đều đã lên tiếng rồi, thân là ông chủ Trần mà Trần Nhị Hổ mới tranh cãi có tí với Hồ Bạn đã bị ông chủ gạt bỏ thì thật là mất mặt, vì vậy hắn cũng giơ tay: "Ông chủ Thiện."

"Ông chủ Trần nói đi." Thiện Vũ rất nể mặt hắn.

"Thì là… buổi tối…" Trần Nhị Hổ đang nói dở tự dưng tỏ ra bí hiểm, "Buổi tối…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!