"Bảo Trần Nhị Hổ với người của hắn đứng yên đó, đừng đi đâu cả." Thiện Vũ nói.
"Được rồi." Hồ Bạn lập tức quay người chạy xuống dưới tầng.
Thiện Vũ bám lấy vai Trần Giản, nhảy xuống khỏi giường.
"Tôi đi lấy xe lăn giúp cậu…" Triệu Phương Phương định đi đẩy cái xe lăn nằm trong góc.
"Không cần đâu chị Triệu." Trần Giản lên tiếng ngăn Triệu Phương Phương lại, đồng thời ấn Thiện Vũ xuống giường, "Chị cứ hỗ trợ cản mấy người kia lại trước đi đã, em xuống ngay đây."
"Hả?" Thiện Vũ nhìn cậu.
"Ừ ừ." Triệu Phương Phương cuống quýt chạy đi.
"Tôi xuống xem tình hình trước đã." Trần Giản nhìn Thiện Vũ, "Anh cứ đứng cạnh cửa sổ hóng chuyện một lát đi."
"Lát nữa thế nào cũng đánh nhau." Thiện Vũ cũng nhìn cậu, "Cậu xuống đó có ngăn được đám Trần Nhị Hổ không?"
Vì hôm nay có cuộc họp, lại còn yêu cầu tất cả nhân viên an ninh đã được yêu cầu đến homestay thay phiên làm việc trong vòng hai tháng tới đều phải trình diện nên hiện giờ trong homestay có đến bốn, năm người bên phía Trần Nhị Hổ.
Hành vi tạt máu lên cửa lớn nhà người khác khá mang tính kích động, vừa là khiêu khích vừa là nguyền rủa, cộng thêm danh tiếng của nhà ma nữa, rõ ràng là không muốn để cho Chẩm Khê mở cửa trở lại.
Trong tình huống này chắc chắn đám Trần Nhị Hổ đang tích sức đợi thời cơ, đụng là trụng ngay, tính ra là cơ hội để bọn nó vang danh mà.
"Không." Trần Giản trả lời thành thật.
"Vậy mà cậu còn không cho tôi xuống?" Thiện Vũ nói.
Ai mà biết được liệu anh có khiêng cái gậy bóng chày xuống hay không.
"Anh đi cản bọn họ đúng không?" Để đảm bảo an toàn Trần Giản phải xác nhận lại một lần nữa, tuần sau khai trương rồi, giờ mà đánh nhau thì phiền phức lắm.
"Chắc tôi đi dẫn bọn họ vào trong đây để đập cho nát nhà đấy." Thiện Vũ nói.
Trần Giản kéo xe lăn đến mép giường.
Thiện Vũ đứng dậy ngồi lên, còn nâng bàn đạp của xe lăn lên mức cao nhất để gác chân trái lên: "Cậu đẩy tôi đi."
"Không phải nó chạy bằng điện à?" Trần Giản hỏi.
"Cậu đẩy thì trông thảm hơn." Thiện Vũ vừa nói vừa đặt cặp nạng ngang đùi mình.
Tư thế này đúng là trông rất thảm, chứng thực thân phận người bị liệt.
Khi Trần Giản đẩy Thiện Vũ xuất hiện ở cửa lớn Chẩm Khê, Trần Nhị Hổ với đàn em của hắn đang đứng ở con đường nhỏ bên ngoài, đứa nào đứa nấy mặt mày dữ tợn như viết rõ mấy chữ to đùng.
đ*t mẹ bọn chó!
Có khoảng bảy, tám người từ các cửa hàng gần đó đứng ở ngã tư, vì có đám Trần Nhị Hổ nên họ không dám lại gần lối này, ở lối rẽ đường nhỏ cũng có người đứng, nhìn có vẻ là những người rảnh rỗi ở trong các homestay kia.
"Quay video lưu lại bằng chứng đi." Thiện Vũ nói.
Trần Giản lấy điện thoại ra, bắt đầu quay lại tường ngoài.
Trên cửa sân, hai mặt tường toàn máu là máu, kéo dài đến chừng ba, bốn mét, nhìn như bị hắt nguyên một thùng lên, máu nhỏ giọt lênh láng mặt đất, cảnh tượng thực sự vô cùng đáng sợ.
"Chuyện này làm sao mà nhịn được?" Trần Nhị Hổ trừng mắt nhìn Thiện Vũ có phần bình tĩnh: "Sao nhịn nổi?"
"Không nhịn nổi." Thằng Tư ló đầu vào bên trong, "Chúng ta không gây sự thì đứa khác sẽ tìm tới gây sự! Không gây sự đéo có nghĩa là bọn tao sợ rắc rối!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!