Đâu thể hỏi thẳng mặt Thiện Vũ như thế được, chỉ có thể mong ngóng Thiện Vũ chạm mắt với mình, ít nhất cũng phải đưa ra một vài chỉ thị gì đó, vụ này biết xử lý thế nào!
Nhưng Thiện Vũ cứ như tính chạy trốn vậy, anh chống nạng bước vào thang máy nhanh như một cơn gió, lại còn quay lưng về phía cửa thang, giơ tay ấn đầu nạng lên bảng điều khiển. Cửa thang máy đóng lại, sau đó bắt đầu chạy lên trên.
Thế mà cũng ấn trúng được?
Trần Giản ngây người, đỉnh dữ vậy?
Song rất nhanh, cậu sực tỉnh lại, ông chủ vứt quản lý lại đây để bỏ chạy rồi.
Để chừa cho mình ít giảm xóc, Trần Giản vội vã chỉ vào phòng ăn, nói với Tóc bện thừng: "Cậu qua bên kia đợi tôi chút, tôi xử lý xong việc hiện tại đã rồi qua ngay."
"Ok." Tóc bện thừng rất hợp tác, xoay người đi qua phía nhà ăn.
Bấy giờ Trần Giản mới phát hiện ra cô đeo mấy vòng xích có treo lục lạc quanh eo, leng keng kêu theo mỗi nhịp bước.
"Quản lý nhà nghỉ?" Triệu Phương Phương đang lau sàn nhanh chân bước tới, hơi ngạc nhiên nhìn Trần Giản, "Giờ cậu là quản lý nhà nghỉ rồi à?"
"…Vâng." Trần Giản nhẹ giọng.
Chị Triệu, em xin chị đừng đến mức làm cái trò tuyên bố về quản lý mới ngay trước mặt ứng viên.
"Thế thì tốt!" Triệu Phương Phương phấn khởi vỗ đét một cái lên cánh tay cậu, "Trần Giản, cậu khá lắm!"
"Chị Triệu." Trần Giản vội dịch hai bước so với quầy bar hòng cố gắng tránh khỏi Tóc bện thừng, "Chị…"
"Chị Triệu, chị Triệu." Tam Bính đứng sau quầy bar giơ ngón trỏ thì thào, "Đừng làm lố, có người ngoài."
"Ờ ha!" Bấy giờ Triệu Phương Phương mới nhận ra.
"Nghe thấy rồi." Tóc bện thừng ngồi xuống ghế trong nhà ăn, nói.
Trần Giản cũng cạn lời, cậu đặt trà sữa trong tay lên quầy bar, nói khẽ: "Trà sữa đem từ trấn cũ về, để trong tủ lạnh đi, ai muốn uống thì lấy."
"Cảm ơn quản lý." Tam Bính cười nói.
Trần Giản đi đến trước thang máy, lúc ấn nút còn liếc thấy Tóc bện thừng đang ló đầu nhìn về phía bên này.
Thang máy dừng ở tầng ba, thế là cậu quay người đi cầu thang bộ, chạy thẳng lên tầng bốn.
Nhưng Thiện Vũ không ở trong văn phòng.
Vừa nãy thang máy dừng ở tầng ba.
Trần Giản thở dài, cả não lẫn mắt đều mù rồi.
Cậu lại chạy xuống tầng ba, thấy trong phòng tập thể thao có người thì bước vào bật đèn lên.
Thiện Vũ đang ngồi trước giàn tập tạ, hai tay kéo tay cầm bên trên, tư thế thì cũng chuẩn chỉ đấy, nhưng mà…
"Ông chủ Thiện đang làm cái gì vậy?" Trần Giản hỏi.
"Thắt cổ chứ còn gì." Thiện Vũ đáp.
Trần Giản im, thật sự không biết nói gì hơn cho phù hợp.
"Không phải cậu đang phỏng vấn à, sao lại chạy lên đây?" Thiện Vũ hỏi.
"Tôi phỏng vấn cái gì?" Trần Giản đi đến bên cạnh anh, "Anh có nói gì với tôi đâu, tôi biết đối diện thế nào?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!