Chương 14: (Vô Đề)

Đã rất lâu rồi Trần Giản không lên trấn cũ, lần gần nhất là một tháng trước tới đây với Đường Duệ để lấy linh kiện, có xuống xe thu dọn một số linh kiện rồi lại lên xe quay về.

Công ty vệ sinh định đến hôm nay phải đi qua con phố sầm uất nhất trong trấn cũ, Trần Giản cứ ngó mãi người xe qua lại bên ngoài cửa sổ, thi thoảng lại xem qua hướng dẫn trên điện thoại.

"Rẽ phải ở ngã tư phía trước rồi lái đến cuối đường là được." Cậu nói.

"Ừ." Thiện Vũ đáp, "Trưa nay sẽ ăn một bữa cơm bên này với anh Duệ của cậu, cậu có đề xuất quán nào không?"

"Có một quán lẩu bọn tôi thường xuyên ghé." Trần Giản nói, "Anh có ăn được lẩu không?"

"Chân tôi không ảnh hưởng đến việc ăn gì." Thiện Vũ nói.

"Thế đi quán đó." Trần Giản nghĩ ngợi, "Hoặc nếu anh muốn ăn đồ Tây…"

"Cậu mời Đường Duệ đi ăn đồ Tây à, nghĩ cái gì vậy." Thiện Vũ nói, "Tùy theo khẩu vị của anh ta chứ."

"Ò." Trần Giản gật gù.

Đến công ty vệ sinh, Trần Giản xuống xe điền đơn.

"Bảo tài xế của các cậu dỡ đồ xuống trước đã." Nhân viên của công ty vệ sinh nhìn Thiện Vũ trong xe, "Còn nằm ra đó."

"Để tôi đi lấy." Trần Giản cũng nhìn thoáng qua phía xe, Thiện Vũ đã dịch ghế ra sau, hạ lưng ghế xuống nằm tựa vào, chân gác lên trên vô lăng, "Tài xế của chúng tôi bị thương ở chân."

"Đặt lên ray chuyền kia là được." Người nọ nói.

Trần Giản kéo cửa xe, lôi từng cái bọc xuống ném lên ray chuyền.

"Cần giúp không?" Thiện Vũ hỏi.

"Hô chúc tôi cố lên là được." Trần Giản nói.

"Cố lên, quản lý Trần." Thiện Vũ nói.

Cũng may không có quá nhiều đồ, chẳng mấy chốc xe đã trống không.

Trần Giản đợi người ta kiểm kê xong rồi lên danh sách, Thiện Vũ nhìn con đường trước mặt, trấn cũ rất đỗi mộc mạc này thú vị hơn hẳn trấn nhỏ đã qua bàn tay con người…

Tuy hạ tầng du lịch không bì được với trấn nhỏ, song bầu không khí bên trấn cũ đậm nét hơn rất nhiều, hơi thở của cuộc sống cũng vô cùng nồng nàn.

Một người đàn ông trung niên bên kia đường bước nhanh tới, ban đầu Thiện Vũ không chú ý lắm, nhưng người đó nhìn chằm chằm phía bên này, nhìn thái độ là biết ngay không phải người qua đường.

Thiện Vũ hơi nheo mắt lại nhìn người kia, coi bộ là có quen Trần Giản nhưng mối quan hệ không tốt lắm, bởi khi đi qua từ bên kia đường sắc mặt người này có vẻ không được đẹp.

Thiện Vũ quay đầu nhìn qua Trần Giản.

"Ừm, được rồi…" Trần Giản nhận lấy tờ đơn, quay người mở cửa xe ra.

"Trần Giản!" Người nọ cất tiếng gọi.

Trần Giản thậm chí còn không quay lại nhìn xem là ai, chỉ mới nghe thấy giọng nói thôi nét mặt cậu đã cứng đờ, sau đó đóng cửa xe lại: "Đợi tôi một chút."

"Ừ." Thiện Vũ đáp.

Trần Giản đi về phía người họ, không để cho hắn tới gần xe.

Hai người đứng nói chuyện trên vỉa hè, chủ yếu là người nọ nói, Trần Giản chỉ thi thoảng gật gù, người nọ xem chừng đang rất giận dữ, trong khi Trần Giản có vẻ bình tĩnh vô cùng.

Thiện Vũ gập một chân lại, chống khuỷu tay, ngón tay gõ từng nhịp lên vô lăng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!